Lý Vong Ưu nheo mắt, cố sức nhìn về phía tảng đá lớn sừng sững đằng xa.
Khổ nỗi cái thân xác này của hắn một chút võ nghệ cũng không thông, chẳng thể được như những cao thủ kia mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương.
Đón lấy ánh mặt trời chói chang, hắn chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một bóng người đại khái.
Người kia thân hình thẳng tắp, một thân hắc y, cuồng phong thổi vạt áo phần phật, nhìn qua đã thấy toát lên một luồng khí thế ngạo mạn ngút trời, coi trời bằng vung.

