Trong thức hải Lục Phàm, hư ảnh của tôn võ đạo nguyên thần kia dần trở nên rõ nét.
Trên đài sen ba màu, lờ mờ hiện ra hình dáng một con người. Khuôn mặt tuy mơ hồ, nhưng lại tỏa ra luồng khí tức vừa cộng hưởng với thiên địa, vừa độc lập thoát tục.
Hư ảnh ấy ngồi xếp bằng trên tam hoa, tam hoa lại cắm rễ vào khoảng không trong thức hải. Cả ba tạo thành căn cơ cho nhau, không ngừng bồi đắp lẫn nhau.
Lục Phàm cảm nhận được cơ thể đang đạt tới một trạng thái viên mãn chưa từng có.

