Logo
Chương 143: Bệ hạ, thần muốn vạch tội Bách hộ Lục Phàm của Minh Châu trấn phủ ty

Những lời này của Lục Uyển tuy đủ thâm độc, cũng đủ mặt dày.

Nhưng không thể không thừa nhận, đối với Lục Phàm mà nói, đây quả thực là một cách giải quyết không tồi.

Lúc này, có bốn nữ nhân cơ bản đã xác định quan hệ với hắn.

Hai tỷ muội Yêu Nguyệt - Liên Tinh, Đại Ngọc muội muội, cùng với người bạn qua thư đã thầm sinh tình cảm là Hoàng Dung.

Bốn người này ai nấy đều có lai lịch riêng, tận trong xương tủy đều là những kẻ tâm cao khí ngạo, tuyệt đối không ai chịu ngoan ngoãn cam phận làm thiếp.

Cho nên Lục Uyển nói đúng, thay vì đau đầu xem nên để ai làm chính thất, chi bằng chẳng cưới một ai.

Ai hỏi thì bảo là chân ái, hỏi nữa thì bảo là đạo lữ, cắc cớ hỏi thêm nữa thì lôi quy củ tổ tiên cấm lấy thê tử ra đỡ!

Quan trọng nhất là giữ cho bát nước luôn cân bằng!

Thế nhưng trước khi giữ cân bằng, hắn buộc phải thu phục được người mạnh mẽ nhất là Yêu Nguyệt trước đã. Nếu không, với tính cách của nàng, dù không dám chọc vào Lục Phàm hắn, chắc chắn cũng sẽ đi tìm mấy nữ nhân kia gây phiền phức!

Lục Phàm bèn nói ra thắc mắc vì sao đến nay Yêu Nguyệt vẫn chưa lộ diện, hắn muốn nghe thử ý kiến của Lục Uyển.

Ở một vài phương diện, mạch suy nghĩ của Lục Uyển đôi khi quả thực rất có giá trị tham khảo.

"Muội đoán nhé..." Lục Uyển phân tích: "Hoặc là giống như huynh nói, nàng ấy gặp chút rắc rối, ví dụ như sư phụ nàng đột nhiên trở về Di Hoa cung, khiến Yêu Nguyệt tỷ tỷ không tiện rời đi.

Hoặc là, Yêu Nguyệt tỷ tỷ đã sớm rời khỏi Di Hoa cung đi tìm huynh, nhưng sau khi phát hiện thực lực của huynh vượt xa dự liệu, nàng đâm ra tự ti.

Tính cách của nàng ấy huynh cũng biết rồi đó, từ nhỏ đã hiếu thắng, tuy đánh không lại huynh nhưng thực lực vẫn luôn bám sát cùng một đẳng cấp với huynh.

Nay huynh đã là cao thủ được bên ngoài đồn đoán là ngụy tam hoa tông sư, mà Yêu Nguyệt tỷ tỷ khả năng cao vẫn đang trong quá trình ngưng tụ đóa hoa thứ hai.

Trong tình huống này, nàng chắc chắn không muốn gặp huynh, tránh để huynh coi thường.

Cho nên..."

"Cho nên sao?"

Lục Uyển toét miệng cười, ánh mắt lóe lên tia hưng phấn: "Cho nên, đây chính là cơ hội của huynh! Nhân lúc nàng chưa hoàn toàn trưởng thành, hãy tìm nàng, áp chế nàng, đánh đòn nàng, gieo vào lòng nàng hạt giống một lòng một dạ với huynh.

Nếu không, với tư chất của Yêu Nguyệt tỷ tỷ, lại có thêm tài nguyên từ võ lâm thánh địa Di Hoa cung, nàng trở thành đại tông sư cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Đợi đến khi nàng thật sự trở thành đại tông sư, với tính khí cố chấp kia, huynh nghĩ nàng có thể chấp nhận việc huynh có nữ nhân khác bên ngoài sao?

Đến lúc đó chắc chắn sẽ quậy cho huynh gà bay chó sủa mới thôi."

Lục Phàm chớp mắt: "Nhìn không ra nha, Lục tiểu Uyển, thủ đoạn đối phó nữ nhân của muội cũng bài bản ra phết đấy."

Lục Uyển cười hắc hắc hai tiếng, ngạo nghễ nói: "Thế gian này, không có chuyện gì mà Lục Uyển ta không hiểu! Nữ nhân mà thôi, chỉ cần ta muốn, trong chớp mắt là có thể khiến các nàng một lòng một dạ, tâm phục khẩu phục!"

"Muội đừng quên, bản thân muội cũng là nữ nhân!"

"Đúng vậy..." Lục Uyển thở dài, có chút tiếc nuối: "Uổng công có một thân thủ đoạn tán tỉnh nữ nhân, thế mà bản thân lại là nữ nhân..."

Thấy ánh mắt của ca ca có chút không đúng, dường như đang tìm thắt lưng da, Lục Uyển cười khan một tiếng, vội vàng lùi về phía sau.

"Ca, nói chuyện chính sự này, thông tin của Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên mà huynh bảo muội điều tra trước đó, muội tra ra rồi.""Ồ?" Sắc mặt Lục Phàm dịu đi đôi chút, "Tình hình thế nào rồi?"

Kỳ hạn hai tháng sắp đến nơi, vậy mà Nhậm Ngã Hành vẫn chưa giao nốt số tiền còn lại, xem ra lão đã gặp phải rắc rối lớn thật rồi.

"Hai người này cũng thật liều mạng, vì kiếm tiền mà đi khắp nơi cướp của người giàu chia cho người nghèo. Rốt cuộc hành tung vẫn không giấu nổi, bị người của Nhật Nguyệt thần giáo phát hiện.

Giáo chủ Đông Phương Bất Bại đích thân xuất mã, bắt cả hai về tổng đàn Hắc Mộc nhai!"

Lục Phàm hỏi lại: "Là bắt sống mang về, chứ không phải giết chết tại chỗ sao?"

Lục Uyển gật đầu: "Mật báo do Thần Vũ vệ truyền về xác nhận đúng là bắt sống. Nghe nói nhân tình của Đông Phương Bất Bại là Dương Liên Đình muốn công khai xét xử hai người Nhậm Ngã Hành ngay tại Hắc Mộc nhai để lập uy.

Ca, chuyện này chúng ta có nhúng tay vào không?

Hay là để muội đích thân đi một chuyến?"

"Đương nhiên là phải quản. Nội bộ giáo phái bọn chúng đấu đá ra sao ta lười để ý, nhưng tiền Nhậm Ngã Hành nợ ta thì nhất định phải trả! Có điều, không cần muội phải đích thân đi."

Lục Phàm ngồi trên ghế trầm ngâm một lát: "Muội hãy lấy danh nghĩa trấn phủ ty, truyền lệnh cho thiên hộ sở Thần Vũ vệ bên phía Thiểm Cam, bảo người của thiên hộ sở ra mặt, áp giải Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên đến Kim Lăng gặp ta!"

Lục Uyển bật cười ha hả: "Muội suýt nữa thì quên mất, huynh bây giờ đã là người nắm đại quyền, kẻ đứng sau thao túng trấn phủ ty rồi. Các thiên hộ sở thuộc các quận ở Minh châu đều phải nghe theo mệnh lệnh của huynh mà làm việc.

Muội đi sắp xếp ngay đây!"

Đợi Lục Uyển rời đi, Lục Phàm đứng dậy bước tới trước cửa sổ. Nhìn ra ngoài sân, từng toán người của Hứa gia đang bị áp giải đến chiếu ngục, cùng với đó là hết rương này đến rương khác chứa đầy vàng bạc châu báu được vận chuyển vào trấn phủ ty.

Lục Phàm ngẩng đầu nhìn về hướng đế đô Đại Viêm. Nếu không có gì bất trắc, tin tức ở thành Kim Lăng lúc này đã bắt đầu lan truyền điên cuồng. Tốc độ nhanh nhất thì chắc hẳn sáng sớm ngày mai là đã truyền về tới đế đô.

Tại Kim Lăng, việc xét nhà diệt tộc, đại khai sát giới chỉ là khúc dạo đầu. Chiến trường quyết định thực sự vẫn nằm ở phía đế đô.

Việc văn võ bá quan cả triều đàn hạch Lục Phàm hắn là điều tất yếu. Lục Phàm rất rõ những việc mình làm khiến đám văn quan và quyền quý căm ghét đến mức nào.

Thần Vũ vệ khả năng cao sẽ bảo vệ hắn, nhưng bảo vệ đến mức độ nào thì còn phải xem nhân tình của Vương thúc và lão cha Lục Viễn ở đế đô có đáng tin cậy hay không.

Chỉ giữ cho hắn cái mạng không chết, hay là bảo vệ để Lục Phàm hắn thăng quan tiến chức, phát tài phát lộc, đây lại là hai thái độ hoàn toàn khác biệt.

Và điều này cũng sẽ quyết định việc sau khi Lục Phàm hắn trở thành tam hoa đại tông sư, hắn sẽ đối đãi với cơ quan đặc quyền Thần Vũ vệ này bằng thái độ ra sao.

Coi nó như một sự nghiệp để cống hiến, hay chỉ đơn thuần là công cụ để vơ vét tiền bạc, tất cả đều phụ thuộc vào kết quả ở phía đế đô lần này!

...

Quốc vận của Đại Viêm hoàng triều kéo dài suốt tám trăm năm, thế lực của hoàng gia chưa bao giờ là yếu.

Thần Vũ vệ có đủ loại mật thám giám sát thiên hạ. Về phần hoàng gia, ngoại trừ Đông xưởng ra, thực chất vẫn còn những tai mắt khác ẩn mình ở khắp các nơi.

Chuyện của Lục Phàm ở Kim Lăng thậm chí ngay trong đêm đó đã được truyền về đế đô. Buổi chầu sớm còn chưa bắt đầu, những triều thần giữ chức vị cao tại đây cơ bản đều đã nắm được tình hình.

Buổi chầu sớm hôm nay vô cùng náo nhiệt. Không chỉ có Thiên hậu và Thái tử đồng thời lâm triều, mà ngay cả vị Hoàng đế bệ hạ vốn nằm liệt giường, đã lâu không thiết triều, nay cũng gắng gượng thân thể bệnh tật ngồi trên long ngai.

Sau khi hành lễ, ngự sử của Đô sát viện là Chu Bỉnh Văn lập tức bước ra đầu tiên. Y chống mạnh hốt bản xuống đất, giọng nói oang oang vang dội như muốn lật tung cả mái vòm đại điện.

"Bệ hạ, thần muốn vạch tội bách hộ trấn phủ ty Minh châu - Lục Phàm! Hắn ở Kim Lăng chỉ trong một ngày đã liên tiếp diệt môn hơn mười gia tộc lớn nhỏ, tàn sát sạch sẽ cả nhà Lý thị, Thôi thị, Hứa thị... tổng cộng hơn một ngàn mạng người!"Càng khiến người ta căm phẫn hơn là, kẻ này táng tận lương tâm, dám hạ lệnh cho trấn phủ ty xuất binh thảm sát hơn ba ngàn bách tính ngay giữa phố.

Cả thành Kim Lăng máu chảy thành sông, vạn dân khóc than thảm thiết. Hành vi tàn ác nhường này, quả thực là nhân thần cộng phẫn!"

Lời vừa dứt, cả triều đường lập tức xôn xao. Một số quan viên phẩm cấp thấp chưa nhận được tin tức từ trước, nghe vậy liền tức tối giậm chân.

Minh châu xưa nay vốn là nơi yên bình nhất trong cửu châu, túi tiền của không ít quan viên trên triều đường đều đến từ các hào môn thế gia tại đây.

Lục Phàm vừa ra tay đã diệt môn mấy gia tộc giàu có nhất thành Kim Lăng, đây chẳng phải là chặt đứt tài lộ của bọn họ hay sao!

Chặn tài lộ của người khác, mối thù này quả thực không đội trời chung!