Logo
Chương 169: Ngươi thì biết cái gì, trong mắt Đông Phương, gã chính là một muội muội đáng yêu

Đông Phương Bất Bại kinh ngạc nhìn Lục Uyển ở phía sau, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

“Vụ nổ có sức công phá mãnh liệt như vừa rồi, tại sao ngươi lại không hề hấn gì?”

Lục Uyển nghiêng đầu nhìn y: “Con người ngươi thật là thú vị, lúc nhỏ chưa từng chơi trò tạt nước sao? Ngươi hắt nước lên người khác, chẳng lẽ lại nghĩ có thể làm người ta chết đuối được à?”

Đông Phương Bất Bại cười thảm một tiếng: “Cho nên, đòn tấn công vừa rồi của ta, trong mắt ngươi chỉ là trò tạt nước thôi sao?”

Lục Uyển lắc đầu: “Còn chẳng bằng trò tạt nước, ít nhất tạt nước còn có thể làm ướt người ta, còn đòn vừa rồi của ngươi, ngay cả làm bẩn một góc áo của ta cũng không nổi.”

Đông Phương Bất Bại cười rệu rã: “Võ công thật lợi hại! Ta từ khi tu luyện quỳ hoa bảo điển đến nay, ngày qua tháng lại, trong cùng cảnh giới chưa từng gặp đối thủ, tự nhận đã đủ sức hoành hành giang hồ!

Hôm nay mới hiểu thế nào là núi cao còn có núi cao hơn. Vũng nước giang hồ ở Minh châu này vẫn còn quá nông, tùy tiện xuất hiện một con chân long, ta liền không phải là đối thủ!”

Dương Liên Đình nằm trên mặt đất cuống cuồng gào thét: “Tiện nhân, không phải ngươi nói ngươi ở cảnh giới tiên thiên thì tiên thiên vô địch, ở cảnh giới tông sư thì tông sư vô địch sao?

Bây giờ ngay cả một cô nương trẻ tuổi ngươi cũng đánh không lại! Không có bản lĩnh đó thì ngày thường khoác lác với ta làm cái gì!!”

Khóe miệng Đông Phương Bất Bại bắt đầu rỉ máu, nhưng ánh mắt nhìn về phía Dương Liên Đình vẫn tràn ngập sự nhu tình: “Liên đệ đừng mắng, là lỗi của ta. Ta đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá quá cao quỳ hoa bảo điển, lại càng coi thường anh hào trong thiên hạ.”

Nói xong, y lảo đảo bước lên một bước, thân hình mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, thần sắc thê lương nhìn về phía Lục Uyển.

“Ta không phải là đối thủ của ngươi, có chết cũng cam lòng, chỉ cầu cô nương tha cho Liên đệ của ta một mạng. Gã mới hơn ba mươi tuổi, còn rất trẻ, vốn không đáng phải đoản mệnh như thế.”

Lục Uyển thu hồi trường thương, sắc mặt cổ quái nhìn y: “Không phải chứ, quỳ hoa bảo điển lại có sức ảnh hưởng tới con người lớn đến vậy sao?”

Lúc này, Dương Liên Đình lại hét lớn: “Tiện nhân, ai cần ngươi cầu xin! Chết thì chết, không việc gì phải khúm núm van xin bọn họ!”

Lục Phàm búng ngón tay một cái, mi tâm Dương Liên Đình lập tức xuất hiện một lỗ máu. Vị đại tổng quản ma giáo tính tình cương liệt này tức khắc ánh mắt ảm đạm, hoàn toàn mất đi sinh cơ.

Lục Phàm xoay người, nhìn về phía Đông Phương Bất Bại.

“Bản tọa không có hứng thú với thứ tình yêu chó má của các ngươi. Trước khi chết, còn có lời gì muốn trối trăn không?”

Đông Phương Bất Bại cười thê lương, tâm tro ý lạnh lắc đầu: “Liên đệ đã chết, thế gian này đối với ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chỉ cầu thiếu hiệp có thể giữ lại toàn thây, cho phu thê chúng ta được hợp táng.”

Lục Phàm khẽ lắc đầu: “Giữ lại toàn thây cho các ngươi không khó, vấn đề là sau khi chúng ta đi rồi, ngươi nghĩ những kẻ ở đây có chịu để yên cho thi thể của các ngươi không?”

Đông Phương Bất Bại rệu rã cười nói: “Có chịu hay không, chẳng phải cũng chỉ dựa vào một câu nói của thiếu hiệp sao? Nếu ngài chịu mở miệng hạ lệnh, đám người này có ai dám làm trái?”

Lục Phàm mỉm cười, lẳng lặng nhìn y.

“Hạ lệnh thì đơn giản, quả thực chỉ là chuyện một câu nói.

Nhưng vẫn là câu nói kia, nhân tình Dương Liên Đình của ngươi đã nuốt tiền của bản tọa. Ta chỉ hỏi một câu, bản tọa dựa vào cái gì mà phải vì các ngươi mà lưu lại mệnh lệnh này?”Đông Phương Bất Bại im lặng một lát, thấp giọng nói: "Trong nơi ở của ta có một ít tiền tài, không nhiều, gom góp lại cũng chỉ được mười mấy vạn lượng."

Lục Phàm lắc đầu: "Không đủ."

Đông Phương Bất Bại tiếp tục nói: "Ta có thể giao quỳ hoa bảo điển cho ngươi."

Dường như sợ Lục Phàm từ chối, y vội vàng nói: "Ta biết ngươi chướng mắt môn công pháp này, nhưng nó tuyệt đối phi phàm, tu luyện tới cực hạn có thể đạt đến cảnh giới thiên nhân hóa sinh. Hai vị thiếu hiệp đều là kỳ tài ngút trời, biết đâu lại lĩnh ngộ được thứ gì đó từ bên trong."

"Còn nữa, phương pháp luyện chế cùng công thức giải dược của tam thi não thần đan - bí truyền bổn giáo, ta đều có thể nói cho thiếu hiệp. Những thứ này, đã đủ chưa?"

Lục Phàm hơi trầm ngâm, sau đó gật đầu cười: "Được!"

Nhận được câu trả lời dứt khoát, Đông Phương Bất Bại thở phào nhẹ nhõm. Y gượng dậy đi tới trước mặt Dương Liên Đình, ôm lấy thi thể gã, kéo theo thân tàn trọng thương lảo đảo bước ra ngoài điện.

"Hai vị hãy theo ta về nơi ở."

Không thể không nói, sinh mệnh lực của võ giả tông sư quả thực mạnh mẽ. Dẫu ngực đã bị đâm thủng, nhưng nhất thời nửa khắc vẫn chưa thể chết ngay được.

Băng qua một hành lang sâu thẳm, Lục Phàm chỉ thấy trước mắt chợt lóe, một tiểu viện cực kỳ u nhã yên tĩnh đã hiện ra. Nơi này chính là chỗ ở thường ngày của Đông Phương Bất Bại.

Đông Phương Bất Bại đẩy cửa bước vào một căn phòng nhỏ. Rất nhanh, y đã ôm một chiếc hộp gấm đi ra. Lục Phàm mở nắp nhìn thử, công pháp, phương thuốc cùng ngân phiếu đều nằm ngay ngắn bên trong.

Cùng lúc đó, trong đầu hắn cũng vang lên âm báo có thể chuyển hóa thành giá trị nạp tiền.

"Chuyện đã hứa với đạo trưởng, ta đã làm được, mong đạo trưởng giữ đúng lời hứa!"

Đông Phương Bất Bại vừa dứt lời liền ôm chặt lấy Dương Liên Đình, nằm vào cỗ quan quách đã chuẩn bị sẵn trong phòng. Sau đó, y giơ tay phất một cái, nắp quan tài từ từ khép lại.

Một giọng nói u uất từ bên trong chậm rãi truyền ra:

"Liên đệ, cuối cùng chúng ta cũng có thể vĩnh viễn ở bên nhau rồi!"

Lục Phàm đứng giữa sân, cạn lời im lặng một hồi. Sau đó, thân hình hắn lăng không bay lên, giơ tay hướng về phía căn phòng kia cách không hư nắm, rồi hung hăng ấn mạnh xuống.

Ầm ầm ầm!

Cỗ quan quách màu đỏ thắm kia cùng với cả căn phòng bị ngạnh sinh sinh ấn sâu vào trong lòng đất. Lục Phàm liên tục đè xuống ba lần mới đáp xuống mặt đất, vẫy tay với Lục Uyển.

"San bằng nơi này thành bình địa, lấp kín hoàn toàn cho ta!"

Lục Uyển gật đầu, bắt tay vào làm theo lời dặn của ca ca.

Một nén nhang sau, hai người dọc theo hành lang rời khỏi nơi này. Khi trở lại mặt đất, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời có chút chói mắt, Lục Uyển mới tặc lưỡi hai tiếng:

"Thứ tình ái dị dạng này, xem mà nổi hết cả da gà."

Lục Phàm cười cười, thế này thì thấm tháp gì, nếu có cơ hội dẫn nàng về dạo một vòng trên đường phố Thành Đô ở Địa Cầu, bảo đảm nàng sẽ được mở mang tầm mắt.

"Muội không hiểu."

Lục Uyển vẫn líu lo không ngừng nói ra suy nghĩ của mình: "Cho dù Đông Phương Bất Bại luyện quỳ hoa bảo điển, trong lòng tự nhận mình là nữ nhân, cho dù y thích nam nhân đi chăng nữa, nhưng tại sao cứ phải là loại hán tử thô kệch như Dương Liên Đình?"

Nàng vừa nói vừa nhìn chằm chằm Lục Phàm, ngó trái ngó phải: "Dù nhìn thế nào thì ca ca cũng đẹp mắt hơn tên họ Dương kia mà. Muội đúng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này. Trong cuộc so kè nhan sắc, huynh thế mà lại thua một gã thô hán tử sao? Thật là khó tin."

"Muội thì hiểu cái gì!"Lục Phàm bật cười hai tiếng: "Trong mắt Đông Phương Bất Bại, Dương Liên Đình cũng giống như một tiểu cô nương đáng yêu trong mắt nam nhân bình thường vậy, tuyệt đối là kiểu yêu thích đến mức không nỡ buông tay."

"Tiểu cô nương đáng yêu?"

Lục Uyển chợt bừng tỉnh: "Giống như Đại Ngọc muội muội, bề ngoài trông yếu ớt chọc người thương, nhưng vừa vung tay đã rút ra hai thanh trường đao, kiểu đáng yêu đầy trái ngược đó sao?"

Lục Phàm gật đầu: "Tuy không hoàn toàn chính xác, nhưng đại khái chính là ý đó."

Lục Uyển "à" lên hai tiếng: "Huynh nói vậy thì ta hiểu rồi. Đôi khi ta cũng muốn ôm Đại Ngọc muội muội vào lòng mà nựng một cái, làn da vóc dáng kia véo một cái tưởng chừng như có thể vắt ra nước vậy, thú vị cực kỳ."