Định số sao?
Lục Phàm thầm cười nhạt. Cái gọi là định số của ngươi, chắc hẳn là tên hòa thượng thối Hư Trúc kia.
Cái tên nhóc xấu xí khiến ngươi nhìn ngang ngó dọc đều không vừa mắt, suýt chút nữa đã chẳng buồn truyền công ấy.
Nghĩ vậy, Lục Phàm cảm thấy bản thân quả thực là một đại thiện nhân. Hắn không chỉ tự tay dâng Đinh Xuân Thu đến trước mặt Vô Nhai Tử, mà còn mang tới cho lão một truyền nhân hoàn mỹ. Thử hỏi xem có cảm động hay không?

