Lục Phàm gật đầu.
Hắn hiểu rất rõ.
Nói đơn giản thì, lão cha vốn không có chí lớn, sau khi phát hiện nhi nữ ai nấy tuổi đời còn trẻ mà tu vi đã đột phá Tiên Thiên cảnh, thiên phú võ đạo cực kỳ xuất chúng, liền dứt khoát chọn cách an nhàn hưởng lạc.
Người ta liều mạng đọ cha, ông thì liều mạng đọ con, chủ yếu mang tư tưởng: Làm cha đã mệt mỏi nửa đời người rồi, chẳng lẽ không thể nằm ườn ra tận hưởng một chút sao?
Còn về việc chấn hưng vinh quang Lục gia ư? Cứ để cho nam nhi và nữ nhi đi xông pha là được!
Dù sao quan hệ của gia đình cũng đủ cứng rắn, chỉ cần huynh muội Lục Phàm lập đủ công lao, tích lũy thâm niên vài năm, việc trở thành cao tầng Thần Vũ vệ cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Lục Viễn hài lòng cười nói: "Người trẻ tuổi mà, phải có chí tiến thủ. Hôm nay cha nói với các con những lời này là muốn dặn dò, sau này làm việc không cần phải lo trước ngó sau nữa. Chỉ cần mình có lý, cho dù Thiên Vương lão tử tới cũng chẳng cần phải sợ."
Lục Viễn ngạo nghễ đứng dậy, giơ tay chỉ lên trời: "Nhà chúng ta, bên trên có người chống lưng!"
Lục Phàm cười khẽ hai tiếng, trong lòng bắt đầu phân tích lợi hại.
Theo như kế hoạch của lão cha, chắc chắn hắn phải làm việc thật cẩn trọng trong hệ thống Thần Vũ vệ, không ngừng trèo cao, cuối cùng trở thành ưng khuyển đầu tử của triều đình – kẻ mà người trong giang hồ mỗi khi nhắc tới đều vừa hâm mộ vừa buông lời chửi rủa.
Con đường này có tốt hay không?
Lục Phàm nhẩm tính một chút, đối với kẻ sở hữu hệ thống nạp tiền như hắn mà nói, chắc chắn là tốt.
Nếu thật sự ngồi lên vị trí cao, lợi lộc qua tay hắn sau này tuyệt đối cực kỳ khả quan. Cho dù chỉ trích ra một phần mười số bạc đó để nạp tiền, cũng đủ để hắn nâng tu vi lên đến cảnh giới cực cao.
Có điều, tốt thì tốt thật, nhưng quá trình trèo lên cao này e rằng sẽ đắc tội không ít người, chuốc lấy sự căm ghét và thù hận của vô số kẻ trong triều đình lẫn giang hồ.
Mức độ nguy hiểm cũng theo đó mà tăng lên đáng kể!
Lục Phàm còn đang mải suy nghĩ, lão cha Lục Viễn đã chuyển sang một chủ đề khác.
"Tiểu Phàm à, con xem, tuổi tác con cũng không còn nhỏ nữa, đối với chuyện cưới xin đã có suy tính gì chưa?"
Lục Phàm thu lại dòng suy nghĩ: "Cha có sắp xếp gì sao?"
Lục Viễn gật đầu vuốt râu: "Vi phụ nghĩ thế này, con mới mười tám tuổi đã đạt Tiên Thiên cảnh, trong thế hệ trẻ của Đại Viêm hoàng triều tuyệt đối là nhân tài kiệt xuất.
Thiên phú võ đạo tốt như vậy, tuyệt đối không thể lãng phí.
Cho nên, một nửa kia của con cũng phải có võ đạo tư chất ưu tú tương đương. Như vậy, xác suất thế hệ sau xuất hiện thiên tài mới cao hơn một chút.
Để cho chắc ăn, vi phụ đề nghị, cứ tìm thêm vài người thử xem sao!"
Sắc mặt Lục Phàm không đổi, nhưng trong lòng lại cười khẩy một tiếng.
Ta thì có cái tư chất khỉ mốc gì chứ, có được thực lực như ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ ta vất vả nỗ lực, tích cóp từng chút một nạp tiền cày cuốc mà ra.
Đương nhiên, nếu thật sự tìm được một thê tử có thiên phú xuất chúng cũng không tồi. Lục Phàm không hề bài xích chuyện này, cũng chẳng có tâm lý kiểu cách làm màu gì.
Với điều kiện gia đình của hắn, dăm ba cái chuyện chân ái một đời một kiếp một đôi thuần túy chỉ là nói nhảm.
Thấy Lục Phàm không phản đối, Lục Viễn mới thở phào nhẹ nhõm. Ông thật sự sợ nam nhi lớn rồi lại nằng nặc đòi theo đuổi cái gọi là chân ái vô địch, nếu quả thật như thế thì đúng là phiền phức lớn.
Sinh ra trong gia đình như bọn họ, yêu với đương cái gì đều là dối trá, bảo đảm huyết mạch truyền thừa của gia tộc tiếp nối mới là nhiệm vụ hàng đầu thực sự!
"Nếu Tiểu Phàm con đã không có ý kiến, vậy con muốn tự mình tìm trước, hay là để vi phụ trực tiếp sắp xếp cho con?"Lục Phàm tò mò hỏi: "Cha, người định sắp xếp thế nào?"
"Nếu vi phụ đã sắp xếp, đương nhiên sẽ thông báo cho các đại thánh địa võ lâm, bảo thánh nữ tông môn của bọn họ lên đường tới đây gặp mặt con xem mắt tìm hiểu."
Lục Phàm chớp mắt: "Không phải chứ, mặt mũi nhà ta lớn đến vậy sao?"
Lục Viễn cười ha hả: "Chỉ dựa vào mặt mũi của Lục gia thì chắc chắn là không được. Những năm qua cha chỉ sống nhàn hạ, cũng không nắm quyền ở cao tầng Thần Vũ vệ, mặt mũi hiển nhiên là không đủ.
Nhưng vẫn là câu nói kia, nhà ta phía trên có người, nhân mạch do tổ tiên để lại vẫn còn đó. Vì hôn sự của con mà động tới chút ân tình, nhờ chỉ huy sứ mở miệng nói một câu, chút quan hệ này thì vẫn phải có chứ."
Lục Uyển hơi bán tín bán nghi: "Cha, con nghe nói những thánh địa võ lâm kia nơi nào cũng vô cùng lợi hại, chỉ huy sứ nói một câu, bọn họ sẽ ngoan ngoãn đưa thánh nữ tới đây xem mắt với ca ca sao?"
"Không nghe?" Lục Viễn cười khẩy hai tiếng: "Những thánh địa võ lâm kia quả thực rất lợi hại, nhưng cũng phải xem là so với ai. Chỉ huy sứ Thần Vũ vệ đích thân lên tiếng, ai dám không nghe?
Tông môn có mạnh đến đâu, liệu có thể mạnh hơn nội tình tám trăm năm tích lũy của Thần Vũ vệ sao?"
Ông hạ thấp giọng, thì thầm: "Thế giới này, ai nắm giữ võ lực giá trị cao nhất, kẻ đó mới là chủ nhân thực sự! Mà võ lực giá trị cao nhất này, hiện nay, chính là Thần Vũ vệ chúng ta!
Nói khó nghe một chút, hoàng đế các đời trước khi sắc phong thái tử, đều phải được chỉ huy sứ Thần Vũ vệ gật đầu tán thành mới xong.
Không nhận được sự tán thành của Thần Vũ vệ, ngôi vị hoàng đế này, hắn ngồi cũng không vững đâu!"
Lục Phàm cũng là lần đầu tiên nghe được những bí mật này từ miệng lão cha, kinh ngạc hỏi: "Thần Vũ vệ có quyền thế lớn đến vậy sao?"
Lục Viễn gật đầu: "Trên danh nghĩa, Thần Vũ vệ là thanh đao của hoàng đế, là công cụ mạnh nhất để khống chế thiên hạ, hoàng đế và chỉ huy sứ Thần Vũ vệ là quan hệ quân thần.
Nhưng trên thực tế, hoàng đế vài chục năm lại đổi một lần, còn Thần Vũ vệ suốt tám trăm năm qua, quyền lực luôn luân chuyển giữa ba mươi sáu gia chúng ta.
Không phải Thần Vũ vệ quyền thế lớn, mà là nội tình của ba mươi sáu gia chúng ta quá mạnh, nhà ai mà chẳng có lão quái vật đang ẩn tu?
Ngay cả Lục gia ta tưởng chừng như đã sa sút thế này, nhưng liệu có ai dám thực sự coi thường?
Con xem, đến thế hệ các con, nhà ta chẳng phải là cùng lúc xuất hiện hai vị võ đạo thiên kiêu sao?"
Lục Viễn vỗ vai Lục Phàm: "Tiểu Phàm, cha tính rồi, bao nhiêu năm qua, Lục gia ta cũng nên ra thêm một vị chỉ huy sứ, trọng trách này vẫn phải đặt lên vai con thôi.
Con hãy làm cho tốt, đừng có thờ ơ như trước kia nữa. Ngày mai đi làm hãy nhận nhiều nhiệm vụ một chút, tranh thủ mấy ngày này, trước tiên nâng chức quan của con từ tiểu kỳ lên tổng kỳ đã."
Nhìn ánh mắt tha thiết mong mỏi của lão cha, lại cân nhắc đến hệ thống nạp tiền của mình, Lục Phàm gật đầu đồng ý.
Độ khó quả thực hơi cao một chút, nhưng nghĩ đến mồ hôi mình đổ ra còn đỏ hơn cả máu của đại bộ phận quan viên Thần Vũ vệ ở thế giới này, Lục Phàm cảm thấy, vị trí chỉ huy sứ Thần Vũ vệ kia, tương lai cũng không phải là không thể tranh đoạt một phen.
Về phần hôn sự, Lục Phàm xua tay cười nói: "Con còn trẻ, cũng không vội, hay là để con tự mình tìm xem có ai hợp ý hay không đã.
Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà lãng phí ân tình với chỉ huy sứ thì thật không cần thiết."
Lục Viễn cũng không miễn cưỡng, con cái lớn rồi đều có chủ kiến riêng, chỉ cần không bài xích những chuyện ông vừa nói là được, còn những thứ khác thì không quan trọng.
Kết thúc cuộc trò chuyện, Lục Phàm trở về phòng, cẩn thận xâu chuỗi lại những lời của lão cha đêm nay một lượt, sau đó nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.Từ nay trở đi, phải nghiêm túc thôi.
Không chỉ phải kiếm bạc, mà còn phải kiếm cả người!
Cái ghế chỉ huy sứ gì đó tạm thời vẫn còn quá xa vời, việc cấp bách nhất lúc này chính là nhanh chóng nâng cao thực lực.
Ngồi xếp bằng trên giường, Lục Phàm chìm ý thức vào thức hải. Tâm niệm vừa động, hai trăm lượng hoàng kim kiếm được từ Lý gia trang hôm nay lập tức hóa thành hai ngàn điểm giá trị nạp tiền.
Trong nháy mắt, một dãy số hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.
[Điểm giá trị nạp tiền còn lại: Hai vạn ba ngàn hai trăm]
Đây là toàn bộ điểm giá trị nạp tiền hắn tích cóp được suốt những năm qua, sau khi đã trừ đi phần dùng để nâng cao tu vi.
Vốn dĩ hắn định gom đủ mười vạn điểm để trực tiếp xung kích tông sư cảnh giới, nhưng hiện tại xem ra, chặng đường sau này chắc chắn không thiếu những màn chém giết. Khỏi tích cóp gì nữa, tất tay luôn!
Chiến lực tăng được chút nào hay chút nấy!
"Hệ thống, nâng cao tu vi, dồn hết điểm giá trị nạp tiền vào cho ta!"
