Cả tòa kiến trúc được chia làm bốn phần.
Ở giữa là gian chủ lâu to lớn nhất, hai bên là khu vực phòng nghỉ của khách điếm, phía sau là một hoa viên khổng lồ cùng với khu sương phòng dành cho nhân viên.Rừng cây bên trong vô cùng rậm rạp, từng đóa hoa đào đua nhau khoe sắc.
Kiến trúc và cảnh sắc thiên nhiên dung hợp với nhau vô cùng hoàn mỹ.
Mang đậm phong vị hài hòa của vùng sông nước Giang Nam.
Lại càng toát lên vẻ đẹp đầy ý cảnh thi họa.
Hoàng Dược Sư vừa nhận được tin tức đã đích thân dẫn người ra đón tiếp.
Mộ Đạo Bạch nhìn thấy không ít gương mặt quen thuộc.
Đám nhân sự nòng cốt được phái tới từ tổng điếm đều có mặt tại đây.
Ở tít phía sau, vậy mà lại có Đái Khởi Ty và Hàn Thiên Diệp.
Bên cạnh bọn họ còn có hai tiểu cô nương.
Cả bốn người đều mặc trang phục đặc chế của khách điếm.
Phát hiện này khiến Mộ Đạo Bạch khẽ nhướng mày.
Hắn sải bước tiến lên, mặc kệ vẻ mặt cạn lời của Hoàng Dược Sư mà ôm ông một cái, sau đó vỗ vai mấy tên thuộc hạ quen mặt bên cạnh: “Lão Lý, Tiểu Lưu! Không tệ! Tu vi tăng tiến nhanh đấy chứ!”
Đám thuộc hạ nòng cốt lộ vẻ đầy cảm kích, nhao nhao hành lễ.
Mộ Đạo Bạch liếc nhìn cả nhà Đái Khởi Ty một cái, rồi dẫn mọi người bước vào trong.
Cách bài trí bên trong cũng mang đậm phong cách sông nước Giang Nam, vô cùng tao nhã.
Mộ Đạo Bạch dắt tay hai nàng bước lên lầu năm.
Hoàng Dược Sư dẫn đường đưa hắn tới bao sương Thiên Tự Nhất Hào.
Bao sương này hiển nhiên là được đặc biệt giữ lại cho hắn.
Đây đã là truyền thống rồi.
Mộ Đạo Bạch rất đỗi hài lòng, bước tới ngồi xuống ghế sô-pha, nhìn Hoàng Dược Sư ở đối diện nói: “Ta thấy ông tu hành cũng nhanh thật đấy, đã đạt tới tông sư đỉnh phong rồi, Mễ Thương Khung đi bế quan rồi sao?”
Hoàng Dược Sư lộ vẻ tự đắc: “Cũng tàm tạm thôi, cứ để lão đi bế quan trước, tiếp nhận xong công lực rồi mới đổi lại là ta.”
Mộ Đạo Bạch gật đầu, tò mò hỏi: “Cả nhà Đái Khởi Ty gia nhập khách điếm của chúng ta rồi sao?”
Hoàng Dược Sư bưng chén trà nhấp một ngụm, giải thích: “Nàng ta tìm tới cầu xin cách cứu chữa cho trượng phu, ta xem qua thấy nắm chắc phần thắng, vừa khéo nơi này lại đang thiếu nhân thủ nên đã ra tay chữa trị cho Hàn Thiên Diệp. Cái giá phải trả là làm việc ở đây mười năm.”
Mộ Đạo Bạch quay đầu nhìn tiểu soái ca Tiểu Lưu đang đứng hầu một bên, phân phó: “Dẫn bọn họ tới đây.”
“Rõ, công tử!” Tiểu Lưu cung kính xoay người bước ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, cả nhà Đái Khởi Ty mang theo vẻ mặt đầy căng thẳng bước vào.
Mộ Đạo Bạch vắt chéo chân đánh giá bọn họ, chỉ tay về phía Tiểu Chiêu cùng Ân Ly đang lén lút nhìn trộm, lên tiếng: “Ta thu nhận hai tiểu cô nương này làm thị nữ, thấy thế nào?”
Đái Khởi Ty căn bản chẳng thèm để ý đến ý kiến của Hàn Thiên Diệp, mặt mày rạng rỡ mừng rỡ nói: “Đa tạ công tử! Tiểu Chiêu, Tiểu Ly, còn không mau cảm tạ công tử đi!”
Đừng xem thường thân phận thị nữ, còn phải xem là thị nữ của ai nữa.
Tiểu Chiêu và Ân Ly ngoan ngoãn hành lễ, cất tiếng: “Đa tạ công tử!”
Mộ Đạo Bạch gật đầu, quay sang bảo Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược: “Hai nàng dẫn các muội ấy đi làm quen trước đi.”
Dứt lời, hắn đứng dậy nói với Đái Khởi Ty và Hàn Thiên Diệp: “Hai người đi theo ta.”
Hai người đương nhiên biết rõ quy củ truyền thống của khách điếm.
Lòng ôm tâm tình kích động khôn nguôi, bọn họ theo chân hắn bước vào gian phòng bên trong.
Hoàng Dược Sư đánh giá Triệu Mẫn, cứ luôn cảm thấy tiểu nha đầu này rất giống với nữ nhi của mình.
Không phải giống về tướng mạo, mà là về khí chất.
Trong đôi mắt đều ẩn chứa nét thông tuệ linh lợi.
Triệu Mẫn khẽ gật đầu chào ông, rồi vẫy vẫy tay với Tiểu Chiêu và Ân Ly.
Chu Chỉ Nhược cảm thấy mình bị lấn át một bậc, bèn chủ động kéo tay Ân Ly ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.
Bốn người trên thực tế đều trạc tuổi nhau.
Triệu Mẫn chín tuổi, Chu Chỉ Nhược chín tuổi, Ân Ly chín tuổi, còn Tiểu Chiêu bảy tuổi.
Thế nhưng ba tiểu cô nương chín tuổi kia trông cứ ngỡ đã mười hai, mười ba tuổi, ngay cả Tiểu Chiêu bảy tuổi cũng mang dáng dấp của thiếu nữ mười một, mười hai.
Dáng vẻ bên ngoài so với tuổi thực lớn hơn không ít.
Chẳng bao lâu sau, Mộ Đạo Bạch đã bước ra ngoài.
Vợ chồng Đái Khởi Ty vẫn chưa ra, hiển nhiên là đang chìm trong đốn ngộ.
Mộ Đạo Bạch ngồi lại xuống ghế sô-pha, nói với Hoàng Dược Sư: “Kể ta nghe xem gần đây ở đây có chuyện gì thú vị không.”
Hoàng Dược Sư đã sớm có chuẩn bị, từ trong ngực lấy ra một quyển sổ con.Vẻ mặt ông bỗng nghiêm lại, nhắc đến một chuyện chẳng mảy may dính dáng tới giang hồ: “Dưới biển có yêu quái!”
Mộ Đạo Bạch khẽ nhướng mày, nhận lấy quyển sổ mở ra xem...
