Logo
Chương 274: Tuân Tử, ngươi bị đá khỏi Nho gia rồi! (2)

Cảnh tượng trông vô cùng huyền ảo.

Khiến người xem không khỏi sáng mắt lên.

Hình ảnh dừng lại.

Lúc này mọi người nhìn lại "tuyệt sắc mỹ nữ" kia, rốt cuộc cũng hiểu được biểu cảm trên gương mặt ấy.

Đó chính là sự ngượng ngùng, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào lỗ chui xuống!

Nữ tử bên cạnh rốt cuộc nhịn không nổi nữa, ôm bụng cười ha hả.

Có thể thấy, vừa rồi cô nương này đã phải nhịn cười khổ sở đến mức nào.

Cùng lúc đó, phần giới thiệu hiện ra.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Hạng sáu: 【Tần】 Quý Bố

Cảnh giới: Tông Sư cao cấp.

Giới thiệu: Thủ lĩnh Ảnh Hổ quân đoàn dưới trướng Hạng thị nhất tộc nước Sở.

Giang hồ xưng tụng: "Hoàng kim mẫu đơn, hoa gian ẩn hổ, một lời hứa đáng giá ngàn vàng, bất động như sơn."

Giỏi thuật đạo chích, trước khi ra tay đều gửi thư thông báo trước, thích cướp tài bảo của những kẻ vi phú bất nhân.

Đánh giá: Làm người giữ đúng lời hứa, hành sự ngông cuồng, thần xuất quỷ một, yêu thích tự do.

(Tin vỉa hè: Bình thường thích chu du khắp nơi trộm cắp vui chơi, từ sau khi bị Hạng Yến điều động trở về, rảnh rỗi sinh nông nổi bèn theo tỷ tỷ học thuật trang điểm và dịch dung. Dạo gần đây thường xuyên giả trang thành tỷ tỷ ra ngoài múa hát, chưa từng có ai nhận ra.)

【Phần thưởng danh hiệu đặc thù: Đạo Hổ】

【Đạo Hổ: Tốc độ di chuyển +20%! Tốc độ tấn công +20%!】

【Danh hiệu sẽ rơi ra sau khi chết, thuộc về kẻ hạ sát, các danh hiệu cùng loại không thể cộng dồn.】

Quý Bố xấu hổ lấy tay che kín mặt.

Tỷ tỷ Hoa Ảnh thì cười đến mức ngã xụi lơ sang một bên.

【Đại Đường】 Lý Thế Dân: Hóa ra ngươi lại là một Quý Bố như thế này!【Đại】【Chu Hậu Chiếu: Trẫm cứ thấy thế giới bên kia là lạ thế nào ấy, Quý Bố... chẹp chẹp! Trông cũng ưa nhìn phết!】

【Tần】【Quý Bố: ......】

【Đại】【Hồ Thiết Hoa: Đẹp thì đẹp thật... tiếc thay lại là nam nhân.】

【Đại】【Chu Hậu Chiếu: Ngươi không hiểu, như thế chẳng phải càng hấp dẫn hơn sao.】

【Đại】【Lục Tiểu Phụng: Tránh xa ta ra một chút.】

【Tần】【Long Dương quân: Hành vi này không bình thường sao?】

【Đại】【Khấu Trọng: Ngọa tào, Long Dương quân!】

【Đại】【Từ Tử Lăng: Tính theo thời gian, lúc này hắn quả thực vẫn còn sống.】

【Tần】【Long Dương quân: Ta ở hậu thế nổi danh lắm sao?】

【Đại】【Lý Thế Dân: Quá nổi danh ấy chứ, quan hệ nam nam ở hậu thế đều được gọi là Long Dương chi hảo.】

【Tần】【Long Dương quân: ... Nghĩa khen hay chê vậy?】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Trung tính thôi. Người Nho gia thích chơi đùa nam nhân, coi đó là chuyện phong lưu vận sự. Cái thói này đều do đám văn nhân dung túng mà ra cả.】

【Tần】【Tuân Tử: Hử?! Không, không thể nào chứ?】

【Đại】【Chu Hậu Chiếu: Có thể lắm chứ, Nho gia đời sau đâu còn là Nho gia thời các ngươi nữa! Ha ha ha!】

【Tần】【Nhan Lộ: ......】

【Tần】【Phục Niệm: ......】

【Tần】【Tuân Tử: Nho gia ở hậu thế rốt cuộc đã ra nông nỗi nào?】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Thật ra cũng chẳng có gì, độc tôn Nho thuật thì đương nhiên phát triển thần tốc, có tốt có xấu là chuyện bình thường. Dù sao tất cả văn nhân đều thuộc Nho gia, kẻ nào làm chuyện ác thì Nho gia chắc chắn phải gánh tiếng xấu thay, bởi vì đều là người của họ cả mà.】

【Tần】【Lục Chỉ Hắc Hiệp: Độc tôn Nho thuật... Vậy Mặc gia còn không?】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Không còn. Pháp gia tuy bề ngoài không còn nhưng thực tế vẫn tồn tại, chỉ là khoác thêm lớp da Nho gia mà thôi. Đạo gia hiển nhiên vẫn còn, các nhà khác thì thu mình thành môn hộ nhỏ lẻ, chưa đến mức tuyệt diệt. Duy chỉ có Mặc gia là hoàn toàn xóa sổ, biến mất triệt để trong dòng sông lịch sử.】

【Tần】【Lục Chỉ Hắc Hiệp: ... Vì sao?】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Nói đơn giản thì là đắc tội với hai thế lực: một là triều đình, hai là Nho gia. Cơ cấu tổ chức quá mức chặt chẽ nên đắc tội triều đình, học thuyết lại đi ngược đường lối Nho gia nên đắc tội Nho gia. Cuối cùng, dưới sự chèn ép của cả hai bên, Mặc gia bị tiêu diệt sạch sành sanh từ thể xác cho đến linh hồn.】

【Tần】【Lục Chỉ Hắc Hiệp: ......】

【Tần】【Tuân Tử: ......】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Đúng rồi, Tuân Tử cũng bị đá văng khỏi Nho gia đấy.】

【Tần】【Tuân Tử: A???】

【Tần】【Hàn Phi: ???】

【Tần】【Nhan Lộ: ???】

【Tần】【Phục Niệm: ???】

【Đại】【Lý Thế Dân: Ha ha ha! Vụ này ta biết! Ta đọc sử mà thấy buồn cười cực kỳ! Bởi vì người đời sau cho rằng học thuyết của lão không hợp với chính thống của Khổng Tử. Sau thời Đường - Tống, đám lý học gia như Hàn Dũ, Trình Di, Chu Hi phê bình lão là "đại bản dĩ thất", trực tiếp gạt lão ra khỏi Nho gia chính thống, gom vào một nhánh nhỏ gọi là "Tôn thị chi nho", xếp vào hàng Nho gia dị đoan.】

【Tần】【Tuân Tử: ......】

【Tần】【Hàn Phi: Đúng là khinh người quá đáng! Một lũ súc sinh!】

【Tần】【Tử Nữ: Bất đồng với Khổng Tử là bị đá khỏi Nho gia sao? Nho gia từ khi nào đã trở thành của riêng Khổng gia rồi?】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Hắc hắc, bởi vì người ta - Khổng gia đã trở thành quý tộc ngàn năm rồi! Đời sau mỉa mai là gia nô bảy mươi hai đời, nhị thần hai mươi lăm triều! Bất kể triều đại đổi thay thế nào, bọn chúng luôn là kẻ đầu tiên giương cờ đầu hàng, đúng chuẩn quý tộc thế tập cắm rễ suốt hai ngàn năm đấy! Hậu duệ họ Khổng tổng cộng vượt quá bốn trăm vạn người! Nho gia ư? Phải gọi là Khổng gia mới đúng! Ha ha!】【Tần】【Tuân Tử: ......】

【Tần】【Hàn Phi: ......】

【Tần】【Tử Nữ: ......】

【Tần】【Phục Niệm: ......】

【Tần】【Nhan Lộ: ......】

【Võ】【Đồng Tương Ngọc: Má ơi, bốn trăm vạn người! Đúng là đẻ khỏe thật đấy...】

【Đại】【Mộ Đạo Bạch: Mỗi thế giới có bốn trăm vạn người, mười mấy thế giới cộng lại, e rằng không dưới bốn ngàn vạn hậu duệ họ Khổng.】

【Tần】【Doanh Chính: Bốn ngàn vạn...】

Giờ khắc này, toàn bộ người Khổng gia đều trào dâng một nỗi sợ hãi.

Trở thành kẻ thù của cả thế giới!

Một luồng ác ý kinh khủng đang bao trùm lấy bọn họ.

Đó là sự đố kỵ cùng những lời nguyền rủa từ vô số người.

Ở thế giới này, tín niệm vốn mang theo sức mạnh.

Lời nguyền rủa và ác ý của ngần ấy con người hội tụ lại, tạo thành một luồng sức mạnh tiêu cực vô cùng khủng khiếp.

Đặc biệt là ở Đại Đường thế giới, nơi có linh khí nồng đậm nhất.

Mộ Đạo Bạch cũng không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn về phía đông.

Hắn cũng chẳng ngờ ác ý của ngần ấy người dung hợp lại, dường như đã thai nghén ra một thứ vô cùng kinh khủng.

Một con quái vật chuyên nhắm vào Khổng gia.

Cụ thể là gì thì chưa rõ.

Chỉ là hắn loáng thoáng có dự cảm, Khổng gia sắp sửa gặp đại họa rồi.

Một kiếp nạn nhắm thẳng vào toàn bộ huyết mạch Khổng gia.

Hắn nằm trên ghế tựa gãi gãi đầu, đám người này rốt cuộc đã tạo ra cái thứ quỷ quái gì thế?

Hắn nhún vai, không buồn bận tâm nữa.

Xem đạn mạc vẫn thú vị hơn.

Lúc này, trên đạn mạc đang vô cùng náo nhiệt.

Toàn là những lời chửi rủa.

Những kẻ từng chịu sự ức hiếp của Khổng gia, xưa nay giận mà không dám nói, nay đều lên đó chửi rủa trút giận.

Khí tức nguyền rủa ngày càng trở nên nặng nề.

Mộ Đạo Bạch vừa rung đùi vừa xem kịch vui.

Trong lòng hắn, Chu Chỉ Nhược đột nhiên khẽ run lên, rồi đỏ bừng mặt, bưng miệng bỏ chạy.

Hắn hơi chỉnh đốn lại y phục, ngẩng đầu nhìn lên.

Đúng lúc này, Kim Bảng biến ảo, xuất hiện vị thần thâu tiếp theo.

Mọi người cũng tạm ngừng chửi mắng, nhấp ngụm rượu nhuận giọng.

Tuy Kim Bảng có thể dùng ý niệm để viết chữ, nhưng chửi rủa thì cứ phải thốt ra thành lời mới đủ khí thế.

Tướng mạo của vị này kém hơn mấy vị trước, mang lại cho người ta cảm giác tựa như một tên du côn tóc vàng...