Từ Văn Quân bình tĩnh lại, không biết nghĩ đến điều gì mà bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Tiếng cười của gã ngày một lớn, cười đến mức đám người Hồng Nhược Hải đứng bên ngoài cũng cảm thấy kinh nghi bất định.
Vài nhịp thở sau, Từ Văn Quân thu lại nụ cười, dường như lại biến thành vị chủ sự tam xứ Chỉ Huy xứ cao cao tại thượng, luôn nắm chắc mọi việc trong tay.
"Triệu đại nhân, ngài dùng Thương điêu để đưa thư đúng không?"

