Lý Trung cẩn thận đỡ Dương Lăng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Nơi này chỉ có độc một chiếc ghế thái sư, mà đó lại là ghế của Triệu Xung Hư.
"Hắn quý giá đến mức ấy sao?"
Triệu Xung Hư túm gáy Dương Lăng, tiện tay quăng ra.
Dương Lăng rơi xuống chiếc ghế kia chuẩn xác không lệch một ly, đầu ngoẹo sang một bên vai, ngủ cực kỳ say sưa.

