“Mẹ kiếp nhà ngươi, có bản lĩnh thì sau này đừng để ta bắt được, nếu không ngươi sẽ biết tay ta. Dám chém lão tử, ngươi cứ chờ xem lúc đó ta xử lý ngươi thế nào, khiến ngươi không thể tồn tại trong trò chơi này nữa, ngươi tin không, ta nguyền rủa tám đời tổ tông nhà ngươi…”
Tây Môn Vô Hận khó tin nhìn Tán Binh đang nằm trên đất chửi rủa không ngớt, thầm nghĩ, lẽ nào ta nói chưa đủ rõ ràng sao?
Thanh niên bây giờ ai cũng cứng đầu như vậy ư? Đúng là coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
“Ngươi là đồ ngốc à? Ta chém một nhát là ngươi chết ngay, còn nói sau này… Ngươi đừng chửi nữa, ta hỏi ngươi lần cuối, một triệu mua mạng của ngươi, có đưa tiền không, nếu không thì…”

