Chờ đến khi hắn thi triển xong một chiêu, đao thế chợt thu lại, vô số lá rụng bị nghiền nát khắp trời như những hạt mưa xanh sẫm bay lả tả rơi xuống, xoáy nước trên suối từ từ lắng xuống, chỉ còn lại một bãi hỗn độn bên bờ.
Tiêu Kiệt thở ra một hơi trọc khí, cúi đầu ngắm nhìn thanh đao thép trong tay vẫn còn rung động khẽ ngân, trong lòng dâng lên niềm vui sướng và hào khí đã lâu không gặp. Nếu tái ngộ cảnh bị vây công thuở trước, với tu vi của ta hiện giờ, nhất định sẽ khiến bọn chúng có đi không về!

