“Tùy Phong lão ca cũng muốn đi cầu tiên duyên ư?!” Gã hán tử có cặp sừng hươu kinh ngạc trợn tròn mắt: “Ôi chao, đây quả là chuyện hiếm thấy! Nhưng lão ca à, cầu tiên đâu có dễ! Vị tiên nhân kia đã truyền lời, phải có ‘thiên tài địa bảo’ ra tấm ra món làm ‘thành ý’ thì mới có tư cách cầu kiến tiên nhan, đổi lấy một tia cơ duyên.”
Tiêu Kiệt không nói hai lời, tháo hành trang sau lưng, “loảng xoảng” một tiếng đổ hết ra bàn. Bên trong là một đống vật phẩm lấp lánh ánh sáng, linh khí dồi dào:

