Logo
Chương 187: Đánh xong thu công (2)

Tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng đành chịu, may mà thu hoạch lớn nhất đã vào tay.

“Gâu gâu gâu!” Giữa những tiếng chó sủa, Nhục Cầu chẳng biết từ đâu chui ra.

“Hử, Nhục Cầu, ngươi vậy mà không chết?”

Tiêu Kiệt vừa mừng rỡ vừa có chút cạn lời, tên khốn này trước đó chẳng biết đã chạy đi đâu trốn, lão tử suýt nữa thì toi mạng, vậy mà ngươi là thú cưng lại tự mình chạy trốn.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng