Khải Hoàn Hình Thiên đứng bên cạnh, vẻ mặt có phần lúng túng. Do dự một lát, gã mới bước lên nói:
“Lão đại, bây giờ phải làm sao? Tịch Nghiệp kia quá mức biến thái…”
Lời còn chưa dứt, Khải Hoàn Bá Nghiệp đã hừ lạnh:
“Hắn có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là một người!”
“Truyền lệnh xuống, trong khoảng thời gian này phải theo dõi thật chặt mọi động tĩnh của Tịch Nghiệp cho ta. Ta nhất định phải khiến hắn hối hận vì dám chọc vào Khải Toàn bang!”
…
Phía bắc Thanh Phong thành là một dãy đồi núi kéo dài bất tận.
Nơi này cũng là một trong những bãi luyện cấp tốt nhất của Thanh Phong thành, hiện giờ đã bị Ngạo Thế gia tộc chiếm cứ.
Nhưng cả vùng đồi núi này rộng vô cùng, hơn nữa phần lớn đều là thảo nguyên và đá núi.
Bởi vậy, tuy bị Ngạo Thế gia tộc chiếm giữ, bọn chúng cũng không thể ngăn cản toàn bộ người chơi khác đến đây luyện cấp.
“Thiếu gia mau nhìn! Đám Khải Hoàn Bá Nghiệp bị người ta xử rồi!”
Trên một sườn đồi, một nhóm người chơi có tiền tố Ngạo Thế trên đỉnh đầu đang cày cấp.
Lúc này bọn chúng đang nghỉ ngơi. Một tên người chơi mắt la mày lấm lét dường như vừa phát hiện ra chuyện gì, lập tức nhảy dựng lên, quay sang tên tóc vàng bên cạnh mà kêu lớn.
Tên tóc vàng ấy chính là Ngạo Thế Phi Hồng, kẻ từng ở cùng tân thủ thôn với Quý Nghiệp, cũng là người đã ra tay mua không ít trang bị do hắn treo bán!
Còn tên người chơi mắt la mày lấm lét vừa lên tiếng kia, đương nhiên chính là tên tùy tùng thân cận của hắn, Ngạo Thế Tiểu Toản Phong.
Ngạo Thế Phi Hồng khó chịu ngoắc ngón út lên gãi tai, lười nhác nói:
“Có gì mà phải ngạc nhiên? Ai cũng biết Khải Hoàn Bá Nghiệp chỉ là một tên bao cỏ, hắn bị người ta xử thì có gì lạ?”
Hắn vừa dứt lời, Ngạo Thế Tiểu Toản Phong đã cuống quýt khoa tay múa chân, lắp bắp nói tiếp:
“Không phải… Thiếu gia mau xem đi, mọi người đều nói kẻ ra tay là Tịch Nghiệp!”
Trước đó, Ngạo Thế Phi Hồng từng giao cho hắn một nhiệm vụ, chuyên thu thập tin tức về Tịch Nghiệp.
Bây giờ khó khăn lắm mới dò ra được tin, hơn nữa nơi xảy ra chuyện lại chính là Thanh Phong thành mà bọn chúng đang ở, Tiểu Toản Phong đương nhiên kích động không thôi.
Hai mắt Ngạo Thế Phi Hồng sáng lên, nửa thân trên vốn đang tựa trên tảng đá cũng bật thẳng dậy.
Trước đó hắn còn đau đầu vì sau khi rời khỏi tân thủ thôn, hắn chẳng còn cơ hội gặp lại Quý Nghiệp nữa.
Không ngờ ông trời phù hộ, chỉ tùy tiện chọn một tòa thành mà cũng có thể gặp lại Quý Nghiệp!
Mở diễn đàn ra, ánh mắt đầu tiên của Ngạo Thế Phi Hồng đã nhìn thấy chiếc áo choàng đen quen thuộc kia.
Đặc biệt là lúc thấy thanh chủy thủ trong tay đối phương tung bay như cánh hoa, kỹ xảo múa chủy thủ linh động như thể có sinh mệnh.
Ngạo Thế Phi Hồng gần như có thể khẳng định, người này chắc chắn là Quý Nghiệp!
“Hay lắm, vốn ta còn tưởng phen này lại phải nằm dài chờ chết.”
“Không ngờ Quý Nghiệp cũng ở Thanh Phong thành, có lẽ ta vẫn còn cứu vãn được chút ít…”
Cùng lúc ấy, trên diễn đàn cũng vì trận giao đấu này mà dấy lên một phen chấn động dữ dội.
Tất cả mọi người đều thán phục trước sức công kích khủng bố của Quý Nghiệp, còn bình luận cùng dòng chat thì lại càng đặc sắc hơn.
“Mù mắt chó của ta rồi! Kỵ sĩ mà cũng bị một đao miểu sát, Tịch Nghiệp này thật sự vẫn là người chơi sao?”
“Ngầu quá đi mất! Một trăm người bị một mình hắn giết cho ôm đầu tháo chạy, đến bao giờ ta mới oai phong được như vậy đây!”
“Tốc độ của Tịch Nghiệp căn bản không thể là thứ người chơi bình thường có được. Ta mạnh dạn đoán, hắn chắc chắn sở hữu thiên phú tăng tốc!”
“Hắc hắc, các ngươi đoán xem ta vừa phát hiện ra điều gì? Tịch Nghiệp với Bá Nghiệp, ghép lại thì nên đọc thế nào nhỉ? Khó đoán quá…”
“Vị huynh đài phía trên bị đè nén lâu quá rồi chăng? Chuyện thế này mà cũng có thể bẻ lái được?”……
Quý Nghiệp dĩ nhiên không hề hay biết, Khải Hoàn Bá Nghiệp bị hắn giết rớt một cấp mà vẫn chưa chịu từ bỏ, còn đang chuẩn bị ra tay đối phó hắn.
Hắn càng không biết đoạn video khi mình ra tay đã bị đăng lên diễn đàn, còn thu hút sự chú ý của một vài kẻ có tâm tư.
Nhưng dù có biết, hắn cũng chẳng hề e ngại.
Lần ra tay này, từ đầu đến cuối hắn chỉ dùng công kích thường, cùng với cát hầu và bối thứ học được từ đạo tặc đạo sư Ba Cơ.
Ngay cả kỹ năng bị động Thiên Thần Trọng Tài cũng chưa kịp kích hoạt lấy một lần.
Huống chi còn có át chủ bài về cái bóng hắn vừa triệu hồi ra — tử linh kiếm sĩ Cách Lan.
Vừa trở lại Thanh Phong thành, Quý Nghiệp lập tức nhận ra sự khác biệt.
Người chơi qua lại trên đường rõ ràng đã đông hơn hẳn, bọn họ hoặc tụm năm tụm ba thành đội, hoặc độc hành như hắn.
Theo thời gian trôi qua, chẳng bao lâu nữa số lượng người chơi ở Thanh Phong thành chắc chắn sẽ còn bùng nổ thêm một đợt nữa...
Quý Nghiệp cũng không có ý định đi lòng vòng, trực tiếp đi thẳng đến thành chủ phủ.
Tới trước cổng, hắn lại phát hiện nhóm thủ vệ đã đổi sang một lượt khác.
May mà hắn có thủ lệnh do thanh phong thành chủ ban cho từ trước, nên đám thủ vệ lập tức cung kính đưa hắn vào trong.
“Thành chủ đại nhân đang bận việc, ngươi cứ chờ ở đây một lát.”
Tên thủ vệ dẫn Quý Nghiệp tới tòa đại điện lúc trước, cất tiếng dặn dò một câu rồi xoay người rời đi, để lại một mình hắn trong điện.
Quý Nghiệp khẽ bĩu môi, đành thong thả dạo quanh đại điện.
Toàn bộ đại điện mang phong cách cổ kính, khói xanh từ lư đồng chậm rãi bốc lên, tỏa ra mùi đàn mộc nhàn nhạt.
Khắp nơi bày biện hơn mười loại cây cảnh khác nhau, đủ để thấy vị thanh phong thành chủ này cũng là một người có nhã hứng.
Đúng lúc hắn còn đang suy nghĩ, phía sau bỗng vang lên một giọng nói ôn hòa pha chút già nua.
“Mạo hiểm giả trẻ tuổi, ta nghe nói ngươi tới tìm thành chủ đại nhân, chẳng hay có chuyện gì quan trọng sao?”
Quý Nghiệp nghe vậy liền xoay người, chỉ thấy một lão giả mặc thánh bào trắng, tóc tai bạc trắng.
Trên đỉnh đầu lão còn lơ lửng một hàng chữ lớn, rõ ràng là 【Thanh Phong thành phó thành chủ —— Otto】.
Quý Nghiệp còn chưa kịp nghĩ nhiều, bên ngoài đại điện đã vang lên giọng nói quen thuộc của thanh phong thành chủ.
“Lão Otto, ngươi không có việc gì thì chạy tới chỗ ta làm gì?”
Lời còn chưa dứt, thanh phong thành chủ Lăng Vân đã sải bước tiến vào.
Hắn chắn Quý Nghiệp ra phía sau, ánh mắt nhìn thẳng về Otto đang bày ra vẻ mặt hiền hòa dễ gần.
Otto chỉ mỉm cười nhàn nhạt, chậm rãi đáp.
“Thành chủ chớ trách, ta chỉ nghe thủ vệ nói có mạo hiểm giả tới tìm ngươi, nghĩ ngươi đang bận nên mới qua xem thử mà thôi.”
“Nếu thành chủ đã tới, vậy ta xin cáo lui trước...”
Dứt lời, lão liền xoay người bước ra ngoài.
Lăng Vân không nói thêm gì, mãi đến khi bóng dáng vị phó thành chủ khuất hẳn, hắn mới chậm rãi quay sang nhìn Quý Nghiệp.
“Otto này không phải hạng lương thiện gì, sau này ngươi chớ nên qua lại quá nhiều với lão.”
Ánh mắt Quý Nghiệp khẽ động, hơi gật đầu, rồi lại nghe Lăng Vân lên tiếng.
“Phải rồi... lần này ngươi tới tìm ta, chẳng lẽ đã phát hiện tung tích của Cách Lan?”
Quý Nghiệp hơi trầm ngâm, do dự chốc lát rồi mới kể sơ qua toàn bộ sự việc.
Đương nhiên, chuyện hắn đã giết Cách Lan như thế nào, bao gồm cả việc triệu hồi cái bóng của hắn, hắn tuyệt nhiên không nhắc tới nửa lời.
“Không ngờ... Cách Lan lại thật sự đã sa ngã thành sinh vật tử linh.”
“Mạo hiểm giả trẻ tuổi, ngươi có thể đánh bại Cách Lan, cũng coi như đã giúp hắn được giải thoát.”“Thực lực của ngươi còn mạnh hơn cả những gì ta tưởng tượng. Đây là vật trân tàng ta có được thuở còn trẻ, nay ta tặng lại cho ngươi!”
Lăng Vân khẽ thở dài, vừa dứt lời đã không biết lấy từ đâu ra một mặt dây chuyền đen như mực, có hình giọt lệ.
Quý Nghiệp hơi ngượng ngùng. Vị thành chủ Lăng Vân này cũng thật là, tặng trang bị gì không tặng, lại cứ nhất quyết tặng hắn một sợi dây chuyền.
Nhưng khi nhìn rõ thuộc tính của sợi dây chuyền ấy, ánh mắt hắn lập tức không thể dời ra được nữa.
【Điệu Vong Giả Chi Ca】
phẩm chất trang bị: bạch ngân
vật lý công kích: +50
sinh mệnh: +200
lực lượng: +20
trí lực: +20
mẫn tiệp: +20
kỹ năng phụ thêm: Sinh Mệnh Phục Tô: Khi chịu sát thương chí mạng sẽ kích hoạt, cưỡng chế giữ lại 1 điểm sinh mệnh, mỗi giây hồi phục 1% sinh mệnh, kéo dài 10 giây, lãnh khước thời gian: 1 ngày tự nhiên.
yêu cầu trang bị: không
