Trên vách núi cheo leo, một làn gió mát do Phong Vô Ngân hóa thành đang chăm chú quan sát chiến trường nơi Lạc Hồn cốc.
Nhìn thân ảnh vạm vỡ một tay cầm cự kiếm, một tay xách cự chùy của Lý Thắng, y cứ ngỡ như đang trở lại ngày đầu tiên tỷ thí cùng hắn trong bí cảnh.
Phong Vô Ngân cảm thấy mình mẩy lại bắt đầu đau nhức âm ỉ.
"Sao ta cảm giác thực lực của Lý huynh lại tinh tiến hơn rồi? Chẳng lẽ dạo gần đây ta đã lơ là tu luyện?"

