Lên xe, Lâm Hi thắt dây an toàn. Trần Phàm không vội nổ máy mà nghiêng người sang, nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi: "Hi Hi, chuyện anh bảo em thế nào rồi? Dì đồng ý chưa?"
"Chuyện gì cơ?" Lâm Hi ngơ ngác nhìn hắn, chớp chớp mắt, làm như không biết hắn đang nói gì thật.
Trần Phàm cuống lên: "Thì chuyện bảo em xin dì tối nay ngủ lại ký túc xá, sáng mai hẵng về ấy."
Lâm Hi ra chiều bừng tỉnh, "Ồ ——" lên một tiếng dài. Cô cúi đầu, ngón tay vẽ vòng tròn trên mép dây an toàn, giọng điệu thong thả: "Anh nói chuyện đó hả?"
Rồi cô bỗng im bặt.
Tim Trần Phàm lập tức thót lại: "Em quên nói rồi à?"
Lâm Hi cúi gằm mặt, bả vai khẽ run run như đang nhịn cười. Trần Phàm chằm chằm nhìn cô hai giây, vừa định mở miệng thì cô đột ngột ngẩng phắt lên, bật cười "phì" một tiếng: "Lừa anh đấy! Em nói với mẹ rồi, mai mới về."
Trần Phàm ngớ người mất một giây, kịp phản ứng lại liền đưa tay véo má cô: "Được lắm Hi Hi, dám lừa cả anh cơ đấy."
Má Lâm Hi bị hắn véo cho biến dạng, môi chu ra, hai mắt trợn tròn, ú ớ đáp: "Ai bảo anh cứ nghĩ đến chuyện đó làm gì."
"Thế em không muốn chắc?" Trần Phàm buông tay, ngả người ra lưng ghế, nhìn cô cười mỉm đầy ẩn ý.
Mặt Lâm Hi lập tức đỏ bừng, lan từ hai má tới tận mang tai. Cô gạt phăng bàn tay hắn đang đặt trên vai mình, ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Ai... Ai thèm nghĩ chứ!"
Tấm kính xe phản chiếu góc nghiêng gương mặt đang đỏ ửng của cô.
Miệng thì nói vậy, nhưng Lâm Hi - cô gái lần đầu nếm trái cấm, thực chất trong lòng cũng đang rạo rực không yên.
......
Trần Phàm lái xe ra khỏi cổng trường. Lâm Hi tựa lưng vào ghế phụ, nghiêng đầu ngắm nhìn cảnh phố xá bên ngoài.
Trường An vào tháng Mười một, lá ngô đồng đã ngả vàng quá nửa, lấp lánh sắc kim dưới ánh mặt trời.
"Giờ mình đi đâu thế anh?" Cô hỏi.
"Đưa em đi ăn món ngon." Trần Phàm một tay vần vô lăng, giọng điệu thản nhiên.
"Vâng ạ." Hai mắt Lâm Hi sáng rực lên.
Xe chạy trên đường chừng hai mươi phút rồi dừng lại ở bãi đỗ xe của Trung tâm thương mại Vạn Đạt Trường An.
Trần Phàm đã tìm hiểu công lược từ trước, trong trung tâm thương mại có một nhà hàng đồ Tây tên là Visno, đánh giá trên mạng rất tốt. Nghe bảo đồ ăn ngon mà giá cả lại phải chăng, thế nên hắn định dẫn Lâm Hi đến ăn thử.
Vừa bước vào nhà hàng, một nhân viên phục vụ đã tiến đến đón tiếp, trên môi nở nụ cười tiêu chuẩn: "Chào mừng quý khách đến với nhà hàng Visno, mời anh chị vào trong ạ."
Phục vụ dẫn hai người đến ngồi ở một chiếc bàn sát cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ là khu phố đi bộ của trung tâm thương mại, người qua kẻ lại tấp nập. Ánh tà dương xuyên qua lớp kính chiếu vào, rọi lên chiếc khăn trải bàn màu trắng muốt.
Phục vụ đưa thực đơn cho Trần Phàm.
Hắn cầm thực đơn lật xem qua — nhà hàng này không giống mấy kiểu nhà hàng Tây cao cấp, cái loại mà một phần bít tết có giá lên tới vài trăm tệ.
Giá cả ở đây tuy đắt hơn nhà hàng bình thường một chút, nhưng người bình dân hoàn toàn có thể ăn được.
Trần Phàm đưa thực đơn cho Lâm Hi: "Hi Hi, em xem muốn ăn gì thì cứ gọi nhé."
Lâm Hi nhận lấy thực đơn, liếc nhìn một cái rồi lại đưa trả hắn: "Hay là anh gọi đi."Trước đây cô toàn sống dưới huyện, rất ít khi ăn đồ Tây nên thực ra cũng chẳng biết gọi món gì.
Trần Phàm thấy vậy thì cười cười, cầm lấy thực đơn xem thử. Thực ra đây cũng là lần đầu tiên hắn đi ăn đồ Tây.
Nhưng chẳng sao cả, hắn cứ gọi đại theo cảm tính thôi.
"Cho hai phần bít tết thăn ngoại, tái vừa." Hắn liếc nhìn Lâm Hi, "Một cái pizza sốt thịt kiểu Ý mười hai inch, một phần cơm poke bò kim chi, một đĩa mì Ý sốt cà chua hải sản, một chiếc bánh phô mai việt quất. Thêm một đĩa mì Ý xào bò sốt tiêu đen, một bát súp kem nấm, một đĩa salad Caesar và một phần khoai tây múi cau chiên."
Nhân viên phục vụ nhanh tay ghi chép vào phiếu gọi món, tiếng ngòi bút chạy sột soạt.
"Anh chị dùng đồ uống gì ạ?" Phục vụ hỏi.
Trần Phàm đưa thực đơn cho Lâm Hi: "Em uống gì?"
"Nước chanh là được rồi."
"Vậy cho hai ly nước chanh đi, thế thôi nhé."
"Dạ vâng." Phục vụ thu lại thực đơn rồi quay người rời đi.
Lâm Hi hơi lo lắng nhìn Trần Phàm, khẽ nhíu mày: "Gọi nhiều thế này, anh có chắc là ăn hết không đấy?" Tuy cô đã từng chứng kiến sức ăn của Trần Phàm, biết hắn ăn rất khỏe, nhưng nghĩ đến ngần ấy món dọn lên, cô vẫn hơi sợ lãng phí.
"Yên tâm đi, chắc chắn ăn hết." Trần Phàm tựa lưng vào ghế, giọng điệu quả quyết, "Dù có ăn không hết thì cũng đóng gói mang về được mà, không lãng phí đâu."
Lâm Hi nghe hắn nói vậy thì cũng yên tâm phần nào.
Chẳng mấy chốc, phục vụ đã đẩy xe thức ăn đến dọn món cho hai người.
Lâm Hi cầm dao nĩa lên, hơi lóng ngóng cắt bít tết.
"Hay là bảo họ lấy cho em đôi đũa nhé?"
"Thôi~" Lâm Hi hơi ngượng ngùng, "Ai lại đi ăn đồ Tây bằng đũa bao giờ?"
"Anh còn đang muốn bốc tay ăn luôn đây này~"
Lâm Hi bị câu nói của hắn chọc cười, dao nĩa trên tay càng thêm chệch choạc.
Trần Phàm thấy thế liền đẩy đĩa bít tết đã cắt sẵn của mình sang trước mặt Lâm Hi, rồi kéo đĩa của cô về phía mình.
Tuy Trần Phàm cũng chẳng thạo cắt bít tết, nhưng được cái khỏe, lấy sức bù kỹ năng, loáng cái đã thái xong miếng bít tết thành từng phần nhỏ.
Hắn dùng nĩa xiên một miếng bỏ vào miệng nhai nhai.
Ừm, cũng bình thường thôi.
Nhưng dù sao cũng cất công thái ra rồi, không thể lãng phí được.
......
Một tiếng sau, hai người bước ra khỏi nhà hàng.
Trần Phàm vốn muốn về nhà làm chút chuyện "hỗ trợ tiêu hóa", nhưng Lâm Hi lại kéo hắn đòi đi lượn trung tâm thương mại.
"Đi dạo một lát đi mà, hiếm khi mới được ra ngoài một chuyến." Lâm Hi níu tay áo hắn, đôi mắt sáng lấp lánh.
Trần Phàm hết cách, đành phải cùng cô đi dạo trong trung tâm thương mại.
Chỉ là điều hắn không ngờ tới chính là, Lâm Hi rõ ràng bảo muốn đi dạo trung tâm thương mại, nhưng lại chỉ ngắm chứ không mua.
Đi ngang qua một cửa hàng thời trang nữ, Trần Phàm định mua cho cô vài bộ quần áo, nhưng cô nhất quyết từ chối.
"Cái này khá hợp với em đấy, thử xem sao?" Trần Phàm cầm một chiếc áo len màu nhạt ướm thử lên người cô.
"Thôi, quần áo của em nhiều lắm rồi." Lâm Hi lắc đầu, kéo hắn đi thẳng ra ngoài.
Đi ngang qua một cửa hàng giày dép, Trần Phàm lại hỏi: "Mua đôi giày nhé?"
"Không cần đâu, em có rồi."
"Thế em đi dạo trung tâm thương mại thì có gì vui chứ?" Trần Phàm không nhịn được bèn hỏi.
"Thì là để tận hưởng cảm giác đi lượn lờ thế này mà." Lâm Hi chớp chớp mắt, đáp rất hùng hồn: "Với lại quần áo của em nhiều rồi, tạm thời không cần mua thêm."
Trần Phàm nhìn cô, cảm thấy sinh vật mang tên phụ nữ này đôi khi thật khó hiểu. Đi lượn cả buổi trời, chẳng mua cái gì, chỉ cốt lấy cái "cảm giác".Hắn lắc đầu, không nói thêm gì nữa, tiếp tục đi dạo cùng cô.
Lên đến tầng ba, lúc đi ngang qua một cửa hàng nội y, khóe mắt Trần Phàm chợt lướt thấy một món đồ trưng bày trong tủ kính, bước chân hơi khựng lại.
Như chợt nghĩ đến điều gì, hắn quay sang nhìn Lâm Hi bên cạnh, trên mặt nở một nụ cười xấu xa.
