Logo
Chương 2: Cửa Hàng Tài Phú

"Trần Phàm, mày sốt à? Sao cứ run bần bật thế?" Cậu bạn cùng bàn Tưởng Thần đột nhiên lên tiếng.

Tưởng Thần năm nay mười tám tuổi, mái tóc vẫn bướng bỉnh dựng đứng, khóa áo đồng phục chỉ kéo đến nửa ngực, để lộ chiếc áo phông có logo hình móc câu bên trong.

Yết hầu Trần Phàm khẽ động, hắn nuốt khan để đè nén cảm xúc đang cuộn trào: "Không có gì, hơi ngứa mông tí thôi."

"Thế để tao chữa cho." Tưởng Thần lập tức tỉnh cả ngủ, chộp lấy cây bút bi trên bàn, cười gian xán lại gần: "Đảm bảo thuốc vào bệnh trừ, có điều hơi đau tí đấy nhé."

"Cút." Trần Phàm đảo mắt lườm gã.

Hồi cấp ba, quan hệ giữa Trần Phàm và Tưởng Thần khá tốt, dù sao cũng là bạn cùng bàn. Chỉ là sau khi tốt nghiệp, mỗi đứa học một thành phố nên mới ít liên lạc dần.

Sau khi bình tĩnh lại, Trần Phàm bắt đầu kiểm tra hệ thống trong đầu.

【Cửa Hàng Tài Phú】

Ký Chủ: Trần Phàm

Tuổi: 18

Điểm Tài Phú: 0

Giao diện hệ thống rất đơn giản, Trần Phàm nghiên cứu một lát là hiểu ngay chức năng của nó.

Hiện tại, hệ thống này chỉ có một chức năng duy nhất: Cửa Hàng Tài Phú.

Mở Cửa Hàng Tài Phú ra, một giao diện y hệt cửa hàng vật phẩm trong mấy trò chơi điện tử liền hiện lên.

Bên trong hiện có 12 món hàng, xếp thành ba hàng ngang bốn hàng dọc. Các món đồ tỏa ra ánh sáng đủ màu sắc y như trong game. Phần lớn đều phát ra ánh sáng trắng, chỉ có duy nhất một món tỏa ánh sáng màu xanh lá.

Trần Phàm nhìn lướt qua một lượt, mấy món đồ màu trắng cơ bản toàn là nhu yếu phẩm hàng ngày như xà phòng, giá bán dao động từ hai, ba đến năm, sáu Điểm Tài Phú.

Ánh mắt Trần Phàm chỉ dừng lại ở mấy món đồ màu trắng một chút rồi nhanh chóng chuyển sang món đồ màu xanh lá.

Món đồ màu xanh lá duy nhất này là một thứ gọi là Thuốc Hồi Phục Tinh Lực.

Khi Trần Phàm tập trung sự chú ý vào lọ thuốc, một đoạn mô tả chi tiết liền hiện lên trong đầu hắn.

Tác dụng duy nhất của Thuốc Hồi Phục Tinh Lực là loại bỏ Trạng Thái Tiêu Cực của người dùng và phục hồi tinh lực. Giá bán của nó là 1000 điểm.

Đối với Trần Phàm mà nói, mấy món đồ màu trắng kia cơ bản là vô dụng, dù sao ngoài đời cũng mua được, nhưng Thuốc Hồi Phục Tinh Lực này thì lại có tác dụng cực lớn.

Dù sao hắn cũng thường xuyên cày net thông đêm, mỗi lần thức xuyên đêm xong là mệt y như sắp chết. Nếu có một lọ Thuốc Hồi Phục Tinh Lực, hắn có thể lập tức khôi phục lại Trạng Thái Đỉnh Cao.

Hơn nữa, đã có thể loại bỏ Trạng Thái Tiêu Cực, vậy thì cái "trạng thái tiêu cực" kia... liệu có loại bỏ được luôn không? Nếu thật sự làm được, thì hóa thân thành Nhất Dạ Thất Thứ Lang cũng chẳng thành vấn đề!

Mức giá một nghìn tệ một lọ hoàn toàn có thể coi là cho không. Đối với giới nhà giàu, loại thuốc có thể phục hồi toàn bộ tinh lực thế này, mười vạn một lọ chắc chắn cũng có người tranh nhau mua.

Thu lại dòng suy nghĩ, Trần Phàm nhìn xuống dòng chữ ở góc dưới cửa hàng.

Ở đó có một dãy số đang không ngừng nhảy số.

【Đồng Hồ Đếm Ngược Làm Mới: 13:40:59】

Nhìn thấy mốc thời gian này, Trần Phàm hơi sững sờ. Hóa ra các món đồ không hề cố định mà sẽ được làm mới y hệt như trong game.

Dựa theo kinh nghiệm chơi game nhiều năm của Trần Phàm, sau đợt làm mới vào ngày mai, lọ Thuốc Hồi Phục Tinh Lực này chắc chắn sẽ biến mất. Nhưng bù lại, rất có thể sẽ xuất hiện những món đồ khác hấp dẫn hơn, biết đâu lại có thứ giúp hắn giải quyết được vấn đề điểm số bết bát hiện tại thì sao.Trần Phàm thử chọn Thuốc Hồi Phục Tinh Lực rồi nhấn mua, ngay lập tức một thông báo hiện lên.

【Không đủ Điểm Tài Phú, giao dịch thất bại】

Nghe thông báo này, Trần Phàm mới nhớ ra Điểm Tài Phú hiện tại của mình vẫn đang là số 0 tròn trĩnh.

Vậy vấn đề bây giờ là, rốt cuộc phải làm thế nào để kiếm được Điểm Tài Phú mua đồ đây?

Nghĩ vậy, Trần Phàm bèn tập trung vào mục Điểm Tài Phú trên hệ thống. Ngay lập tức, một đoạn hướng dẫn hiện lên trong đầu hắn.

Rất nhanh, hắn đã hiểu cách kiếm cái thứ này. Thực ra rất đơn giản, sau này chỉ cần Trần Phàm kiếm được tiền là sẽ nhận được Điểm Tài Phú.

Cứ kiếm được một tệ sẽ đổi được một Điểm Tài Phú, kiếm được 1000 tệ thì có 1000 điểm.

Việc tiêu Điểm Tài Phú và tiêu tiền thật hoàn toàn độc lập với nhau. Nghĩa là, cho dù Trần Phàm xài 1000 Điểm Tài Phú để mua đồ, thì điểm của hắn bị trừ đi 1000, nhưng 1000 tệ tiền mặt hắn kiếm được vẫn nằm nguyên trong thẻ ngân hàng hoặc trong túi quần.

Sau khi nghiên cứu hệ thống hòm hòm, Trần Phàm bắt đầu vắt óc nghĩ cách kiếm tiền. Dù sao đây cũng là con đường duy nhất để cày Điểm Tài Phú.

【Ting! Bạn có muốn nhận Gói Quà Tân Thủ không?】

Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Trần Phàm mừng rỡ, thế quái nào lại còn có cả Gói Quà Tân Thủ nữa chứ!

Hắn không chút do dự nhấn "Nhận" ngay lập tức.

Vừa nhận xong, trong đầu Trần Phàm liền hiện ra một giao diện y hệt lúc mở rương báu chọn phần thưởng trong game online.

Một khung hình chữ nhật viền vàng, bên trong có ba lựa chọn.

Lựa chọn đầu tiên là hình một cuốn sách, lựa chọn thứ hai là một biểu đồ đường nhấp nhô giống hệt biểu đồ cổ phiếu, còn cái cuối cùng trông như một file PowerPoint.

Cả ba lựa chọn này đều chỉ có mỗi hình ảnh, bên dưới chẳng có lấy một dòng chữ giới thiệu.

Nhìn ba món này, Trần Phàm nhất thời ngớ người. Hắn cứ tưởng Gói Quà Tân Thủ của hệ thống ít nhất cũng phải cho chút tiền mặt chứ, không được vài triệu thì vài chục nghìn tệ cũng xong, nếu không thì gọi là Hệ thống Tài phú làm cái quái gì?

Ai ngờ đâu, mấy thứ trong gói quà này lại làm hắn thấy kỳ quặc khó hiểu.

Sách là bảo hắn đi viết tiểu thuyết à? Chẳng lẽ viết tiểu thuyết thì có thưởng?

Biểu đồ là bảo hắn đi chơi cổ phiếu hả? Nhưng hắn đến cái biểu đồ nến còn xem chưa xong, đâm đầu vào khác gì nộp mạng?

PowerPoint thì lại càng vô lý — không lẽ bắt hắn đi xin việc, rồi vẽ bánh vẽ cho sếp chắc?

"Cái quái gì..."

Lời còn chưa dứt, hắn chợt nhớ ra điều gì đó.

Gói Quà Tân Thủ. Hệ thống Tài phú.

Chắc không đến mức cho toàn đồ bỏ đi đâu nhỉ?

Hắn thử tập trung ý thức vào lựa chọn đầu tiên, ngay lập tức một dòng chữ giới thiệu hiện ra.

【Một bộ Tiểu Thuyết Mạng Ăn Khách trên Qidian (Chưa ra mắt)】

"Hửm?" Mắt Trần Phàm sáng rực lên, thế mà lại là tiểu thuyết mạng ăn khách trên Qidian. Thứ này đúng là hàng ngon nha!

Kiếp trước tuy hắn viết truyện trên Fanqie, nhưng cũng rành rọt đường đi nước bước của tiểu thuyết bên Qidian lắm.

Cứ tính theo số liệu của một bộ truyện hot bên Qidian, cày xong một bộ kiếm hàng chục triệu tệ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nói thật, nhìn thấy phần thưởng này, Trần Phàm cực kỳ động lòng, chỉ muốn nhấn chọn ngay tắp lự.

Bởi vì món này quá mức phù hợp với Trần Phàm ở thời điểm hiện tại, tay không bắt giặc, chẳng cần bỏ ra đồng vốn nào vẫn có thể thu về một khoản tiền lớn.

Dù vậy, Trần Phàm vẫn cố kìm nén sự sung sướng lại. Dù sao vẫn còn hai lựa chọn kia, biết đâu lại có thứ ngon ăn hơn thì sao.Nghĩ đến đây, hắn lập tức nhìn sang lựa chọn thứ hai.

【Diễn biến thời gian thực của cổ phiếu A-share trong 30 ngày tới】

"Diễn biến thời gian thực của cổ phiếu!" Đọc dòng giới thiệu này, Trần Phàm lại một lần nữa trợn tròn mắt.

Có cái này thì chẳng khác nào mở Thiên Nhãn — mã nào tăng, mã nào giảm, lúc nào mua, lúc nào bán đều rõ mồn một. Thế này đâu phải là đầu tư chứng khoán nữa, đây là nhặt tiền rồi!

Tim hắn đập nhanh hơn hẳn vài nhịp.

Nhưng rất nhanh, chút kích động ấy giống như bị dội thẳng một gáo nước lạnh, dần dần nguội ngắt.

Đầu tư chứng khoán... cần phải có vốn.

Trong túi Trần Phàm bây giờ chỉ có vỏn vẹn mấy chục tệ. Dù chưa từng đầu tư chứng khoán bao giờ, nhưng hắn cũng thừa biết chút tiền còm này khéo phí mở tài khoản còn chẳng đủ, chứ đừng nói đến chuyện đầu tư.

"Hay là đầu tư chứng khoán hộ người khác để kiếm tiền công nhỉ?" Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Trần Phàm gạt phắt đi.

Bản thân là người thế nào hắn tự biết rõ, hoàn toàn chỉ là một kẻ vô dụng, người ta dựa vào đâu mà tin hắn chứ? Hơn nữa, với bộ dạng của một Học sinh cấp ba như hiện tại, lại càng chẳng có chút độ tin cậy nào.

Cho nên, cái viễn cảnh giống như mấy nam chính trong tiểu thuyết, chỉ cần hô hào một tiếng là thuyết phục được người khác, đối với Trần Phàm mà nói là chuyện hoàn toàn không tưởng.

Thế nên, sau khi suy đi tính lại, hắn đành phải gạch bỏ lựa chọn này.