"Nhưng dì Tô này, mất lòng trước được lòng sau nhé." Giọng Trần Phàm nghiêm túc hơn hẳn: "Chất lượng tuyệt đối không được giảm sút. Lô quần áo này cháu đi theo phân khúc trung cao cấp, từ chất liệu vải, đường may đến các chi tiết nhỏ đều có yêu cầu khắt khe. Dì nhắm làm được thì làm, không được cứ nói thẳng với cháu, không sao cả."
Tô Tĩnh Thu xua tay, giọng chắc nịch: "Chuyện chất lượng thì cháu cứ yên tâm, dì làm nghề may mặc bao nhiêu năm nay, hàng cỡ nào mà chưa từng làm qua? Cháu đưa giá nào, dì ra hàng chất lượng cỡ đó, tiền nào của nấy, đạo lý này dì hiểu mà."
Trần Phàm nhìn bà, gật gù: "Được rồi dì Tô, vậy dì cứ suy nghĩ kỹ đi, xem rốt cuộc có muốn nhận đơn này không."
Tô Tĩnh Thu phẩy tay, giọng điệu dứt khoát như thể đang chốt một mối làm ăn đã xong xuôi từ lâu: "Không cần suy nghĩ nữa, đơn này dì nhận."

