Đợi hơn nửa tiếng, cửa tự động của nhà ga mở ra, một bóng người mặc váy trắng bước ra.
Cô kéo theo một chiếc vali nhỏ nhắn, mái tóc xõa ngang vai, tà váy khẽ đung đưa trong gió.
Đến cửa, cô dừng bước nhìn quanh một vòng, ánh mắt lướt từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái, cuối cùng dừng lại trên người Trần Phàm.
Khoảnh khắc ấy, gương mặt cô bừng sáng với một nụ cười thật tươi, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Cô buông tay kéo vali, chạy chậm về phía Trần Phàm.

