Logo
Chương 53: Bạn cùng phòng của chị họ

"Đồng Đồng, trên bàn cậu để cái gì thế?" Chu Vũ Manh chợt tò mò hỏi.

"Quà em tớ mua cho đấy." Giọng Trần Đồng mang theo chút đắc ý.

"Tự xem đi."

Chu Vũ Manh cũng chẳng khách sáo, lôi hộp máy ảnh DSLR từ trong túi ra. Vừa mở ra liếc nhìn, cô nàng liền sững sờ, ngẩng phắt lên nhìn Trần Đồng, hai mắt trợn tròn:

"Vãi, máy ảnh DSLR?!"

Giọng cô nàng hơi lớn khiến mấy sinh viên ngồi bàn trên ngoái lại nhìn, thậm chí thu hút cả sự chú ý của cô gái ngồi bên cạnh.

Giảng viên trên bục cũng ngẩng lên nhìn. Chu Vũ Manh vội rụt cổ, hạ thấp giọng:

"Của Nikon à? Cái này bao nhiêu tiền thế?"

Trần Đồng cười tít mắt: "Không biết nữa, em tớ mua, cậu hỏi nó đi."

Chu Vũ Manh lập tức quay sang, hai mắt sáng rực nhìn Trần Phàm: "Bao nhiêu tiền, bao nhiêu tiền thế?"

"Hơn sáu nghìn tệ ạ."

"Hơn sáu nghìn tệ cơ á, em tốt với chị gái thật đấy~" Chu Vũ Manh ghen tị ra mặt: "Sao thằng em trai chị chỉ toàn trấn lột tiền lì xì của chị thế nhỉ."

Trần Đồng cười rung cả vai: "Do số cậu nhọ thôi."

Cô gái đeo kính ngồi cạnh đẩy gọng kính, thong thả nói: "Cậu có thể đem bán thằng em đi, rồi lấy tiền đó tự mua quà cho mình."

Chu Vũ Manh sáng rực mắt: "Có lý đấy!"

Lúc này Tô Miên mới kịp phản ứng, cô ngẩng lên, ánh mắt ngơ ngác nhìn lướt qua mặt mấy người một vòng rồi lí nhí hỏi: "Mọi người đang cười gì thế?"

Chu Vũ Manh nhìn cô nàng, thở dài: "Không có gì đâu, cậu cứ tiếp tục ngẩn ngơ đi."

Đúng lúc này, chuông tan học vang lên, giảng viên trên bục thu dọn đồ đạc rồi rời đi luôn.

Cả phòng học lập tức rộn lên tiếng sột soạt cất sách vở và tiếng kéo ghế lạch cạch.

Chu Vũ Manh vội đứng dậy, vươn vai một cái rõ to: "Cuối cùng cũng tan học! Đói chết mất thôi. Trần Đồng, đi nhà ăn không?"

"Không đi nhà ăn đâu, hôm nay em tớ đến, kiểu gì cũng phải dẫn nó ra ngoài ăn. Các cậu đi cùng không?"

Chu Vũ Manh sáng mắt lên: "Cậu khao á? Thế thì phải đi chứ!"

Nói xong, cô nàng liền quay sang nhìn Triệu Nhiễm và Tô Miên: "Hai cậu thì sao? Trần Đồng khao đấy, đi không?"

Triệu Nhiễm đẩy kính, từ tốn đáp: "Thế tớ cũng đi."

Chu Vũ Manh lại nhìn sang Tô Miên.

Tô Miên lúc này đang cắm cúi nhét bút vào hộp. Cất xong xuôi, cô nàng hài lòng gật gù, tới lúc ngẩng lên mới phát hiện mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm.

"Hả?" Cô chớp chớp mắt, ánh mắt ngơ ngác.

Chu Vũ Manh bó tay: "Em trai Trần Đồng đến chơi, hỏi cậu có đi ăn không, Trần Đồng khao."

"Ăn cơm hả?" Tô Miên ngẫm nghĩ một lát rồi nghiêm túc hỏi: "Ăn ở đâu thế?"

"Ở ngoài, chị Trần Đồng của cậu khao."

Tô Miên chuyển mắt sang nhìn Trần Đồng, nở nụ cười ngọt ngào: "Được nha."

Ra khỏi khu giảng đường, nắng trưa có chút chói mắt. Trần Đồng ngoái lại nhìn Trần Phàm: "Trưa nay ăn cá nướng nhé? Quán ở cổng Đông làm ngon lắm đấy."

"Vâng, các chị cứ quyết đi." Trần Phàm gật đầu.

Chu Vũ Manh lập tức giơ tay: "Cá nướng được đấy, cá nướng được đấy! Tớ muốn ăn cay!"

Triệu Nhiễm vẫn đủng đỉnh như cũ: "Tớ sao cũng được."

Trần Đồng nhìn sang Tô Miên đang đi tít phía sau: "Miên Miên thì sao? Cậu ăn cay được không?"Tô Miên đang cúi đầu nhìn đường, nghe có người gọi liền ngẩng lên, ánh mắt hơi ngơ ngác: "Hả?"

"Đang hỏi cậu có ăn cay được không đấy." Chu Vũ Manh ghé sát vào, nói lớn.

Tô Miên ngẫm nghĩ một lát rồi nghiêm túc gật đầu: "Ăn được."

"Thế thì chốt cá nướng nhé." Trần Đồng phẩy tay, "Đi thôi, muộn là phải xếp hàng đấy."

Cả nhóm cùng đi về phía cổng Đông.

Trần Phàm đi tuốt phía sau, nhưng ánh mắt lại lơ đãng lướt về phía Tô Miên.

Lúc nãy ở trong lớp không để ý, nhưng bây giờ Trần Phàm mới phát hiện ra, cô nàng Tô Miên này đúng là "cành tơ trĩu quả" nha. Nhìn đường cong lấp ló kia, bét nhất cũng phải cỡ D+.

Trần Đồng không biết đã sáp lại gần Trần Phàm từ lúc nào, hạ giọng hỏi: "Nhìn gì đấy?"

Trần Phàm thu ánh mắt lại: "Không có gì đâu chị."

Trần Đồng cười hắc hắc hai tiếng, cũng không thèm vạch trần cậu em, chạy lóc cóc đuổi theo Tô Miên đi phía trước, khoác luôn lấy tay cô nàng.

Tô Miên bị kéo cho lảo đảo, cúi xuống nhìn cánh tay đang khoác tay mình, rồi lại ngẩng lên nhìn đối phương, ánh mắt vẫn ngơ ngác như cũ.

Cả đám vừa đi vừa nói cười chừng mười phút, rẽ vào một con hẻm rồi dừng lại trước một quán cá nướng có mặt tiền khá khiêm tốn.

"Đến rồi, đến rồi!"

Mấy người nối đuôi nhau đi vào, chọn một bàn cạnh cửa sổ. Trần Đồng và Chu Vũ Manh rất tự nhiên ngồi vào một bên, Triệu Nhiễm ngồi sát cạnh Chu Vũ Manh. Tô Miên đứng ngẩn ra đó mất hai giây, sau đó mới chậm rì rì đi vòng sang phía đối diện, ngồi xuống chỗ sát cửa sổ.

Trần Phàm hơi do dự một chút, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh Tô Miên.

Chu Vũ Manh liếc nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên nhưng không nói gì.

Bà chủ quán cầm thực đơn bước tới: "Mấy đứa ăn gì nào? Món tủ của quán là cá nướng cay, ngoài ra còn có vị tỏi, vị dưa cải chua, tùy khẩu vị các cháu nhé."

Trần Đồng nhận lấy thực đơn, vừa lật vừa hỏi Trần Phàm: "Em ăn cay được không?"

"Được ạ."

"Thế thì lấy cá nướng cay nhé, làm một con to to chút." Trần Đồng gập thực đơn lại, nhìn bà chủ, "Có con cá diếc cỏ nào tầm hai ký không cô?"

Bà chủ gật đầu: "Có."

"Dạ, thế cho cháu một con." Trần Đồng tiếp tục gọi món, "Cho cháu đậu phụ lá, nấm kim châm, khoai tây lát, miến dẹt mỗi thứ một phần, thêm một phần ngó sen lát, một phần mộc nhĩ nữa... Với lại cho cháu năm phần cơm trắng luôn ạ."

Chu Vũ Manh ngồi cạnh nhỏ giọng lầm bầm: "Gọi nhiều thế ăn sao hết?"

Trần Đồng lườm cô nàng một cái: "Thằng em tớ một mình nó xơi được hơn nửa con cá đấy, cậu tưởng ai cũng ăn dăm ba miếng đã no như cậu chắc?"

Trần Phàm ngồi cạnh bật cười một tiếng, không nói gì.

Bà chủ ghi chép lại rồi hỏi tiếp: "Nước uống thì lấy gì nào?"

Chu Vũ Manh giơ tay: "Cháu lấy nước cam có tép ạ!"

Triệu Nhiễm vẫn thong thả như cũ: "Tớ sao cũng được."

Trần Đồng nhìn sang Tô Miên: "Miên Miên thì sao?"

Tô Miên đang cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tấm khăn trải bàn bằng nhựa hơi dính dầu mỡ mà ngẩn người. Nghe có người gọi, cô mới ngẩng lên, ánh mắt lại ngơ ngác: "Hả?"

"Đang hỏi cậu muốn uống gì đấy." Chu Vũ Manh lại ghé sát vào nói lớn.

Tô Miên ngẫm nghĩ một lát rồi nghiêm túc đáp: "Nước lọc là được rồi."

Chu Vũ Manh nhìn cô với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Người ta mời khách mà cậu lại đi gọi nước lọc à?"

Tô Miên chớp chớp mắt, dường như không hiểu tại sao lại không được gọi nước lọc.

Trần Phàm ngồi cạnh bèn lên tiếng giải vây: "Cô cho bạn ấy một chai nước cam có tép đi ạ. Còn cháu lấy một chai Băng Phong là được."

Tô Miên quay sang nhìn hắn, nở một nụ cười mềm mại: "Cảm ơn cậu nhé."Trần Phàm gật đầu, không nói gì.

Trần Đồng lên tiếng: "Dạ, vậy lấy bốn chai nước cam có tép với một chai Băng Phong. Tạm thế đã ạ."

"Được."

Ông chủ ghi lại món rồi quay lưng đi.

Trong lúc chờ lên món, Trần Đồng giới thiệu sơ qua các bạn cùng phòng với Trần Phàm. Ngoài Chu Vũ Manh và Tô Miên, cô bạn đeo kính còn lại tên là Triệu Nhiễm.

Mấy cô bạn cùng phòng của Trần Đồng lúc này mới biết Trần Phàm năm nay vừa thi đại học xong, vẫn chưa chính thức là sinh viên.