Trương Hữu chẳng thèm liếc con bé lấy một cái.
Lúc nhận quà hắn mang về, con bé cũng biết hôn mấy cái để cảm ơn người làm cha này đấy, nhưng những lời thốt ra sau đó thì thật sự không ngửi nổi. Còn nứt mắt ra đã không học cái tốt, lại đi nhiễm ngay cái thói ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng của Hàn Tuệ.
Vốn dĩ Trương Hữu về nhà là để tận hưởng sự ấm áp của gia đình. Ấm áp thì cũng có đấy, nhưng đi kèm với đó lại là mấy lời phán đoán và nói nhảm nghe mà hoang mang.
Nói chung là.

