Chiều tà.
Ánh ráng chiều hắt lên gương mặt Khương Y Nhân trong bộ váy dài sáng màu. Vẫn như mọi ngày, cô ngồi trên chiếc đôn đá ngoài sân, vừa trông hai đứa nhỏ làm bài tập vừa thỉnh thoảng ngóng ra ngoài cửa.
Tối nay chồng về hơi muộn, Khương Y Nhân vẫn kiên nhẫn ngồi đợi. Chợt chú chó Liệp Báo vốn ngoan ngoãn thường ngày bỗng sủa ầm lên, rồi cứ quấn lấy chân cô mà chạy vòng quanh.
Khương Y Nhân cũng mặc kệ nó.

