Lúc này, đã gần một giờ sáng.
Tuyết vẫn rơi, vẽ nên nét lãng mạn đặc trưng của mùa đông giữa bầu trời đêm rạng sáng. Khương Y Nhân chợt nhớ lại tầm này năm ngoái, Trương tiên sinh mới tốt lên chưa được bao lâu, cô vẫn đang phải từng chút một đón nhận sự thay đổi của hắn.
Ai mà ngờ năm nay nhà mình đã giàu sụ thế này, lại còn có thêm hai cậu con trai nữa chứ.
Bước vào phòng khách, Khương Y Nhân trong chiếc áo phao lông ngỗng đưa tay phủi mấy bông tuyết vương trên vai, vỗ vỗ thêm vài cái sau lưng áo rồi mới đóng cửa tầng một, đi lên lầu.

