Nhiệt độ chiều tối giảm đi khá nhiều so với ban trưa.
Chỉ mới xuống xe mua quần áo một loáng thôi mà cô đã lạnh run người. Chủ yếu là do cả ngày ngồi điều hòa ở công ty nên không thấy lạnh, cộng thêm hôm nay cô ăn mặc hơi phong phanh, chỉ diện mỗi bộ vest xám.
Chẳng mấy chốc, xe đã tiến vào Vịnh Nước Cạn.
Dạo này sáng nào cũng bận rộn nên cô phải đến công ty từ sớm, thành ra chẳng mấy khi chạy bộ buổi sáng, đâm ra cũng không có cơ hội chạm mặt Trương Tiểu Hữu. Có lẽ cũng vì cả tháng mười hai, Trương Tiểu Hữu đều túc trực ở công ty để thu âm cho Vị Lai Nam Hài, trưa nào hai người cũng gặp nhau nên thành ra chẳng có cảm giác nhớ nhung gì.

