“Mẹ, sao mẹ lại hát bài của con!?”
Tối về đến nhà, Khương Y Nhân vừa bước vào đã nghe con gái càm ràm mình.
“Bài của con cái gì?”
Khương Y Nhân lạnh giọng: “Trương Tử San, mẹ nói cho con biết, chừng nào con còn chưa tự lo được kinh tế thì mọi thứ con có đều là mẹ cho, kể cả mạng sống này cũng là mẹ sinh ra cho con. Đừng nói bài hát này vốn không phải của con, cho dù có là của con thật, mẹ thích lấy thì lấy, không thích thì thôi. Còn nữa... bài tập làm xong chưa? Thi có hơn bảy mươi điểm mà cũng không biết ngại, còn dám bảo bài hát là của con. Khi nào thi được điểm đẹp rồi hẵng nói chuyện với mẹ. Trong cái nhà này, muốn có tiếng nói thì phải có thực lực.”

