Trương Hữu nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Bảo là không ổn thì cũng có chỗ hơi lạ, nhưng đạo diễn mà, ăn ngon uống ngon hơn một chút cũng là chuyện bình thường. Còn những mặt khác thì Trương Hữu không nhìn ra.
“Thật là không có gì à?”
Trương Nghệ cầm đũa, trong mắt thoáng qua một tia thất vọng.

