Một kiểu là khắc họa nỗi nhớ và sự mong chờ sâu đậm.
Kiểu còn lại lại muốn nói rằng: không phải mọi chờ đợi đều có thể đổi lấy một cái kết trọn vẹn, cũng giống như giữa biển người mênh mông gặp được nhau, lướt qua nhau một quãng ngắn ngủi rồi lại ai về biển người của người nấy.
Không phải câu chuyện nào cũng có kết thúc.
Thích và yêu dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng đó đều là chuyện về sau. Bởi vậy, “xin chào” mới là điểm bắt đầu của đôi bên, mà chỉ hai chữ ấy thôi cũng đã tiêu hết mọi may mắn và duyên phận của một người.

