Trương Hữu hoàn hồn, khóe miệng khẽ giật mấy cái.
Hắn nhớ hồi mới sang đây, cứ rảnh ra là lại lấy bài 《Cô Ấy》 của ca hậu ra chọc cô, lần nào ca hậu cũng bày ra vẻ mặt như hận không thể xử đẹp hắn.
Giờ thì hay rồi.
Đúng là hết cơn bĩ cực tới hồi… tới lượt hắn dính chưởng.

