“Ực.”
Tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một.
Trương Hữu không cần đoán cũng biết là ai phát ra âm thanh đó. Hắn liếc Từ Vĩ một cái. Mới cách đây không lâu hắn còn khá đánh giá cao thằng nhóc này, giờ nhìn lại... người trẻ đúng là vẫn còn non.
Định lực quá kém, cái vẻ mặt đúng kiểu chưa trải sự đời.

