“Mất mặt thật.”
Đèn phòng khách vẫn còn sáng.
Lưu Phi mặc bộ đồ ngủ màu sáng, ngồi trên sofa, nhìn phần thể hiện của mình trên TV rồi buông ra một câu như thế.
“Đừng nghĩ vậy.”
“Mất mặt thật.”
Đèn phòng khách vẫn còn sáng.
Lưu Phi mặc bộ đồ ngủ màu sáng, ngồi trên sofa, nhìn phần thể hiện của mình trên TV rồi buông ra một câu như thế.
“Đừng nghĩ vậy.”