Nhìn Trọng Hạ.
Vành mắt Bạch Hiểu Hiểu hơi đỏ hoe. Cô hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nghiêm túc nói: "Trọng Hạ, cảm ơn cậu nhé."
Trải qua một thời gian dài chơi chung.
Cô biết Trọng Hạ rất sợ làm phiền sư phụ, nhưng lần này vì cô, Trọng Hạ đã chủ động gọi điện cho thầy. Hơn nữa, biết cô đang kẹt tiền, Trọng Hạ còn xin luôn cho cô một cơ hội vừa kiếm được tiền vừa học hỏi được thêm.

