Một mình Hồng Cầm ăn hết một bát, làm Lý Thanh Hiệp cũng thấy sợ. Không phải sợ không đủ, chủ yếu là sợ con bé ăn nhiều quá hại bụng. Món đó có ngon mấy đi nữa thì ăn quá đà cũng khó tiêu mà!
Mọi người phải dỗ dành mãi, bảo sau này tới Bắc Cương thì ngày nào cũng được ăn. Mà đó cũng không phải dỗ trẻ con cho qua chuyện, với tình hình hiện giờ của Trần Hưng Bang, ngày nào ăn thịt kho tàu cũng thật sự không khó.
Hồng Cầm ăn no xong thì buồn ngủ, Lý Hà bế con, còn Trần Hưng Bang đi mua vé tàu, vé chuyến tối. Buổi chiều vốn cũng không có việc gì, nhưng cả nhà chẳng ai còn lòng dạ nào đi dạo, chỉ mong nhanh nhanh lên tàu rồi đi thẳng tới Bắc Cương.Lúc này, cả Trần Hưng Bang lẫn Lý Thanh Hiệp đều chưa nhận ra rằng, họ đã thật sự xem mảnh đất Bắc Cương kia, xem hai cái sân bên đó là nhà của mình rồi.
Mãi mới chờ đến tối. Trước khi lên tàu hỏa, cả nhà mua ít đồ ăn, lại ăn thêm một bữa nữa. Lần này Hồng Cầm không đòi ăn thịt nữa. Lên tàu, tìm được chỗ ngồi rồi ổn định xong xuôi, ai nấy bắt đầu mong ngóng cuộc sống sau này.

