Nhưng nghĩ lại thì không thể nào, Lý Long mà có bản lĩnh ấy thì đã chẳng phải chui rúc trong cái xó núi này.
Chỉ trong tích tắc, gã đã hiểu ra vấn đề. Tấm "bản đồ kho báu" mà gã cứ ngỡ nhờ may mắn ngút trời mới vớ được, hóa ra lại là hàng đại trà. Đã vậy còn có bản sao, thậm chí chính nó vốn dĩ cũng chỉ là một bản sao!
Lý Long cất tấm bản đồ của mình đi, mặc kệ gã kia, tiếp tục xử lý nồi thịt đang đun.
Đợi thịt chín, Lý Long vớt hai miếng bỏ vào thau men đưa cho gã, rồi quay sang xem nồi nội tạng.

