Lúc đó binh đoàn điều động người qua giải quyết hậu quả. Chú không biết đâu, những người đó lúc đi cứ như phát điên ấy, của nải vứt hết, cứ thế dắt díu cả nhà bỏ đi. Lều bạt, bò dê vứt la liệt khắp núi đồi, bọn anh chỉ việc đi thu gom mấy thứ đó lại thôi.""Thế thì đâu tính là chiến đấu hả anh?"
"Chà, hồi đó sợ có đặc vụ trà trộn nên ai cũng kè kè khẩu súng, ngủ cũng chẳng yên giấc, cứ nơm nớp lo xảy ra chuyện. Lúc đó đúng nghĩa là chiến hữu đấy. Tuy anh chưa từng đi lính, nhưng thời điểm ấy, anh thấy mình chẳng khác gì một người lính thực thụ..."
Sự kiện biên dân Y-ta vào những năm sáu mươi, Lý Long cũng từng nghe nói tới. Đời sau có rất nhiều cách lý giải về việc này. Hơn nữa chỉ vài năm nữa thôi, bên này nhờ cải cách mở cửa nên điều kiện sống tốt lên, còn bên kia vì Liên Xô tan rã mà vật giá leo thang. Đến lúc đó, nhiều kẻ từng chạy sang đấy để tìm "ngày tháng tươi đẹp" lại rục rịch đòi về, mồm thì leo lẻo bảo vốn dĩ họ là người Trung Quốc.
Tất nhiên, nhà nước không hề mở cửa cho chuyện này. Đi thì được, cho đi luôn, nhưng muốn quay về thì đâu phải do họ tự quyết định nữa.

