Lái xe về đến nhà khách, Lý Long đỡ Lý Hướng Tiền vào phòng. Lý Hướng Tiền tự đi ra khu rửa mặt chung móc họng nôn một trận, xong xuôi thì vã nước rửa mặt rồi về phòng đi ngủ.
Nhân viên phục vụ cũng chẳng phàn nàn gì, thời này mấy cảnh tượng như vậy không hề hiếm, họ nhìn riết cũng quen.
Thế này vẫn còn hiền chán, ít ra không quậy phá. Có mấy tay nhậu say vào là làm loạn, cuối cùng phải mời cả người của ban tổ chức hội nghị tới giải quyết, chứ nhân viên phục vụ làm sao mà trị nổi.
Ở chung phòng, Lý Long vốn tưởng Lý Hướng Tiền uống nhiều thế kiểu gì cũng làm ầm ĩ một trận, ai dè ông vừa ngả lưng xuống giường đã ngủ say như chết. Ngoài việc ngáy hơi to ra thì chẳng có tật xấu nào khác.

