Ngô Thủy Quân lúc này cũng bắt đầu hoang mang. Việc phổ cập "bác sĩ chân đất" giúp người dân bình thường cũng biết sỏi mật là cái gì. Thứ này của gã được móc ra từ túi mật bò, công ty dược liệu lại không chịu thu mua, chẳng lẽ nó chỉ là một cục sỏi mật cỡ bự thôi sao?
Nói thật, lúc này Ngô Thủy Quân cũng chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh. Lúc đi gã đã lỡ khoác lác với người hàng xóm, nói đùa rằng nếu bán được cục mật này thì sẽ mua cho nhà họ một chiếc xe đạp.
Nhà người hàng xóm thuộc diện dân du mục định cư, có đồng cỏ riêng, bình thường toàn cưỡi ngựa. Hiện tại họ chưa mua nổi máy cày, con cái đi học chỉ mong có một chiếc xe đạp.
Cho nên Ngô Thủy Quân mới dám mạnh miệng như vậy.

