Đào Đại Cường dám nói thế là vì hắn biết, năm nay dù là Lý Long hay anh em Lý Kiến Quốc đều sẽ không vào núi chặt cán chổi như hai năm trước nữa. Có việc khác hái ra tiền rồi, đương nhiên họ chẳng rảnh đâu mà chui vào núi chặt cán chổi.
Bản thân họ đã không muốn làm, những người khác chắc chắn cũng chả thiết tha gì, thế nên Hứa Hải Quân hoàn toàn có thể nhân cơ hội này kiếm chút đỉnh.
Cũng bởi Hứa Hải Quân không phải kiểu người đáng ghét. Tuy ham kiếm tiền nhưng anh ta làm ăn đường đường chính chính, đều nằm trong khuôn khổ quy định. Đối nhân xử thế cũng thẳng thắn, việc gì giúp được là giúp, việc gì từ chối thì cũng nói toẹt ra trước mặt.Kiểu người như vậy dù không thể làm bạn tri kỷ thì ít ra cũng không khiến người ta ghét.
"Thật hả?" Hứa Hải Quân quay sang nhìn Lý Long. Lời Đào Đại Cường nói không tính, chuyện này phải do Lý Long quyết định mới chắc ăn.

