"Nếu đủ rồi thì đừng đợi đến ngày mai, qua bàn luôn bây giờ đi, chúng ta cùng đi!" Thiết Lan Hoa biết đêm dài lắm mộng, liền quyết đoán: "Bây giờ đi là hợp lý nhất. Ngày mai ban ngày anh phải đi làm, buổi trưa người ta lại ăn cơm, khó nói chuyện lắm."
Tôn Gia Cường thấy hơi đột ngột, nhưng Thiết Lan Hoa đã nói vậy thì cứ thế mà làm thôi. Hắn vào nhà lấy tiền rồi cùng cô sang nhà bên cạnh.
Nửa tiếng sau, mọi chuyện đã chốt xong xuôi. Cũng chẳng phải do chủ nhà bên cạnh dễ tính, mà là vì Tôn Gia Cường, hay nói chính xác hơn là Thiết Lan Hoa, không hề cò kè mặc cả nhiều.
Mức giá chủ nhà đưa ra thực chất hơi khống lên một chút, bản thân ông ta cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để trả giá qua lại. Thế nhưng, ông ta hoàn toàn không ngờ cặp nam nữ trẻ tuổi này lại chẳng thèm kỳ kèo là bao, chốt luôn ở mức tám trăm tám mươi tệ, ông ta đương nhiên là vui vẻ đồng ý ngay.Hẹn ngày mai lên ủy ban phường, chuyện này coi như đã chốt xong.

