"Anh rể mà bình thường á? Anh ấy quá giỏi rồi đấy!" Cố Hiểu Vũ lên tiếng bênh vực Lý Long, "Ở trường em chẳng có ai kiếm được nhiều tiền như anh ấy đâu. Tuy trình độ học vấn không cao nhưng kiến thức và trải nghiệm lại rất khác biệt, chẳng giống mấy tay trợ giảng trẻ tuổi chỗ tụi em chút nào. Ai nấy đều chỉ giỏi khoác lác, chứ đụng tay vào việc thực tế, cái bồn rửa bát bị tắc khéo còn chẳng biết sửa thế nào..."
Cố Hiểu Hà chỉ cười hiền. Cô thừa biết mình đã vớ được báu vật, nhưng lúc em gái đang tủi thân thế này thì không thể tỏ ra quá đắc ý được.
"Vậy chị ơi, đến lúc đó... chị có đi thăm mẹ không?" Cố Hiểu Vũ hỏi một câu mấu chốt."Chị muốn gặp, nhưng không muốn để mẹ biết chị qua đó. Em cứ cho chị địa chỉ cơ quan mẹ, đến lúc đó chị lén nhìn một cái là được rồi." Thật ra, sau khi biết những chuyện mẹ trải qua mấy năm nay, Cố Hiểu Hà đã không còn nhớ nhung bà nhiều như trước nữa.
Nhất là khi biết mẹ cố tình bỏ mình lại cho bố, bảo trong lòng không oán trách chút nào thì chắc chắn là nói dối.

