"Lấy ra xem thử nào." Lý Kiến Quốc cũng mù tịt món này, nhưng Cố Bác Viễn thì biết đôi chút, trước kia lúc hai người tán gẫu cũng từng nhắc tới. Cộng thêm thỉnh thoảng nghe đài phát thanh cũng loáng thoáng biết được, dù sao cũng là danh họa đương thời, dĩ nhiên ông muốn xem thử.
Lý Long bèn cẩn thận rút tranh từ trong ba lô ra. Mấy bức này đều chưa bồi đế, chỉ vẽ trực tiếp trên giấy, bảy bức được cuộn lại nhét trong một ống giấy cứng để bảo quản cho tốt.
"Haiz, chả thấy đẹp ở chỗ nào." Lý Kiến Quốc ngắm nghía một hồi rồi lắc đầu: "Anh em mình đúng là dân thô kệch. Đợi Quyên với Lý Cường lên đại học rồi cho chúng nó xem vậy, dù sao cũng là đồ của họa sĩ lớn, cứ cất giữ cho cẩn thận."Dù sao đi nữa, kể cả không hiểu gì về nghệ thuật, nhưng những người như Lý Kiến Quốc, hay nói rộng ra là người của thời đại này, vẫn luôn có sự kính trọng nhất định đối với các nghệ sĩ.

