"Đấy là nhờ đi theo lão Mạnh làm việc mới kiếm được tiền đấy." Có người tỏ ra rất hiểu chuyện, "Chứ các thôn khác trong công xã mình, đầy nhà còn chưa mua nổi cái xe đạp kìa.""Không phải là đi theo tôi," Mạnh Hải vội vàng đính chính, "mà là đi theo đồng chí Lý Long. Mấy việc này chẳng phải đều do cậu ấy chia cho chúng ta sao? Cũng nhờ ban đầu người ta ưng ý tay nghề bện chổi to của bọn mình, nên lòng tin mới được bồi đắp từng chút một đấy."
Thực ra Mạnh Hải không nói toạc ra, nhưng những người khác ít nhiều cũng hiểu. Từ hồi quen biết Lý Long, mỗi lần biết hắn vào núi, Mạnh Hải đều nhờ mang theo ít đồ. Lễ tết cũng biếu nhà họ Lý chút đặc sản địa phương, tuy chẳng đáng bao nhiêu tiền nhưng chủ yếu là tấm lòng.
Hồi con trai Lý Long chào đời, Mạnh Hải cũng dẫn người qua thăm hỏi.
Giữa người với người quý nhất là ở chỗ chân thành, có thường xuyên qua lại thì khi có chuyện tốt người ta mới nhớ đến mình. Đương nhiên, trước hết là tay nghề phải cứng, chổi to bện chắc chắn, cáng khiêng làm bền đẹp, thì Lý Long mới yên tâm giao việc cho.

