Lúc Lý Long lái chiếc xe Jeep ra khỏi Hồng Sơn Chủy thì mặt trời vừa lặn, phía tây rực rỡ ráng chiều đỏ ối.
“Đẹp thật đấy! Hồi nhỏ học bài 'Mây lửa', tôi cứ thắc mắc mây lửa là cái gì, sau này mới biết thì ra là thế này đây.” Mã Hiểu Yến ngồi ở ghế sau, nhoài người ra cửa sổ xe nhìn ra ngoài, “Ngày mai tôi không đến nữa rồi...”
“Không đến thì vẫn ngắm được mà.” Lý Long vừa lái xe vừa nói, “Ở trên huyện chắc cũng thấy nhỉ? Dù sao cô cũng làm việc trên huyện, bao nhiêu là việc, sao có thể ngày nào cũng bám trụ ở đây như chúng tôi được? Mấy hôm nay cô đi theo chúng tôi thế này đã là vất vả lắm rồi.”

