"Được chứ." Cố Hiểu Hà dĩ nhiên là không có ý kiến gì, cô hơi áy náy nói: "Đáng lẽ ra việc chăm sóc con cái phải do em làm mới đúng..."
"Đừng nói thế. Việc trong nhà ai rảnh thì người nấy làm." Lý Long mỉm cười, "Em cứ lo tốt công việc của mình là được rồi."
Cố Hiểu Hà cảm thán: "Sao em lại sướng thế nhỉ? Ở cơ quan thì chỉ việc đi làm, về nhà có cơm bưng nước rót sẵn, chi tiêu trong nhà cũng chẳng cần lo, tiền lương thì gửi tiết kiệm hết, lại không có mẹ chồng quản thúc — con cái thì có người trông hộ. Đồng nghiệp ở cơ quan ai cũng ghen tị với em muốn phát điên lên được ấy.""Thế thì kệ cho họ ghen tị đến chết đi!" Lý Long cười bảo, "Vợ chồng mình cứ sống những ngày tháng hạnh phúc của mình là được..." Nói đoạn, hắn liếc nhìn Minh Minh và Hạo Hạo. Thấy hai đứa nhỏ đã ngủ say sưa, hắn liền đi tới tắt đèn rồi leo lên giường.

