"Sao lại thế?" Mạnh Hải tò mò hỏi.
"Thời loạn tích vàng, thời bình chơi đồ cổ." Lý Long cười nói, "Đợt em đi Yên Kinh, bên đó đã có người bắt đầu thu mua mấy món đồ cũ này rồi. Bây giờ ít người mua chứ sau này sẽ rộ lên cho xem. Mấy món đồ cũ này giờ anh thấy nhan nhản thế thôi, chứ qua vài năm nữa là bói không ra đâu, càng hiếm thì lại càng có giá."
Mạnh Hải liền ghi tạc lời Lý Long vào lòng. Hắn nhớ mang máng nhà hàng xóm hình như có mấy đồng Đại Hoa tiền, để hôm nào sang đổi về cất đi tính sau.
Đối với bản lĩnh của Lý Long, Mạnh Hải thật sự vô cùng nể phục. Những lời Lý Long nói ra, hắn tin sái cổ, thậm chí có phần mù quáng.

