"Làm gì có." Lý Long thừa biết Vương Tài Mê đang ghen tị chút đỉnh, nhưng thực chất chẳng có ác ý gì, hắn bèn đáp: "Cá tự nhiên, ai bắt được thì là của người nấy. Vấn đề là các ông không chịu đi bắt, để đó thì nó cũng cứ ở đó thôi đúng không? Giống như đống phân này vậy, tôi đâu thể nói phân của cả đội sản xuất đều mang họ Vương được?"
Câu vặn lại của Lý Long làm Vương Tài Mê cứng họng, ông ta đành cười gượng rồi lủi đi nhặt phân tiếp.
Về đến nhà họ Lý, Lương Nguyệt Mai đang nấu cơm bên bếp lò, Đỗ Xuân Phương thì ngồi chụm lửa, hai mẹ con vừa làm vừa rôm rả trò chuyện. Lý Kiến Quốc đang cho ngựa ăn ngoài chuồng ngựa, còn Lý Quyên và Lý Cường thì đang nô đùa trong sân.Thấy ba người về đến nhà, Lý Quyên nhanh chóng trải tấm bạt nhựa để cạnh tường ra, rồi lại đi kéo cái chậu lớn hay dùng giặt quần áo tới. Lý Cường cũng chạy lại giúp, sau đó tò mò nhìn chằm chằm vào cái chậu căng phồng mà Lý Thanh Hiệp đang ôm.
"Ông nội, trong này là gì thế ạ?"

