"Đúng thế, đúng thế." Mạnh Chí Cường lúc này hoàn toàn răm rắp nghe theo lời Vương Tài Mê.
"Cái này thì khó nói lắm..." Lý Long khẽ lắc đầu, đáp: "Nhưng bán cá thì phải tranh thủ đi sớm, đến muộn chợ vắng người là không được giá đâu. Với lại cố gắng giữ cho cá sống, cá tươi bao giờ cũng dễ bán hơn..."
"Đúng đúng đúng." Vương Tài Mê không ngờ Lý Long lại còn chịu chia sẻ kinh nghiệm cho mình, điều này khiến ông ta khá bất ngờ. Suy bụng ta ra bụng người, đổi lại là ông ta, không âm thầm thọc gậy bánh xe đã là tốt lắm rồi, làm gì có chuyện truyền thụ kinh nghiệm cơ chứ?
Lý Long dặn dò thêm vài câu thì lại có khách đến mua cá, cậu bèn dừng câu chuyện, quay sang cân cá cho người ta.Vương Tài Mê nhìn mức giá Lý Long tính lúc cân cá cho khách, thấy thấp hơn một chút so với hai quầy trước đó thì trong lòng có phần khinh khỉnh, thầm nghĩ: "Cậu bán rẻ hơn người ta, giờ lại còn bày đặt khuyên mọi người đừng hạ giá, nực cười."

