Logo
Chương 3655: Có qua có lại, không thể cứ để Lưu Sơn Dân chịu thiệt mãi (2)

Dù đến khá sớm nhưng đã có ba ông bạn câu ngồi sẵn vị trí rồi.

Điền Tuấn Kiệt bước qua xem thử, toàn người quen cả. Hắn buôn dăm ba câu, khen ngợi thành quả của người ta vài lời rồi mới đi tìm chỗ buông cần.

Vì muốn câu cua lại không muốn người khác phát hiện, lần này Điền Tuấn Kiệt chọn một chỗ cách xa mọi người. Ông bạn câu gần nhất cũng cách hắn chừng một trăm mét.Dù sao dải đất dưới chân đê phía đông này cũng thiếu gì chỗ ngồi câu. Hắn mở ghế xếp ra, chuẩn bị xong xuôi đâu vào đấy rồi móc miếng gan gà vào lưỡi câu, vung tay quăng ra xa.

Lần này hắn không rải thính, chủ yếu là không muốn dụ đám cá khác tới, chỉ muốn xem thử có cua hay không.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng