Nhìn thấy Lý Long, Vương Ngọc Sinh hơi căng thẳng. Đặc biệt là khi thấy Lý Quyên bước tới, thân thiết gọi một tiếng "chú út", trong lòng hắn liền thầm kêu chết dở, thế này là thành ra mắt phụ huynh rồi.
Vương Ngọc Sinh cũng biết sơ sơ về người chú út này. Trong thời gian hai người hẹn hò, không dưới một lần Lý Quyên nhắc đến việc người cô kính phục nhất trong nhà chính là chú út.
Lý Quyên kể chú út tuy học hành không nhiều, nhưng to gan, giỏi giang lại nhạy bén. Ban đầu, chú lấy thịt dê từ trên núi xuống bán, sau đó lại kiếm được mối làm ăn từ hợp tác xã trên huyện, dẫn dắt bà con trong làng cùng nhau kiếm tiền.
Về sau, chú tự mở trạm thu mua bối mẫu, nấm khô. Công việc làm ăn ngày càng mở rộng, thậm chí còn vươn ra buôn bán xuyên quốc gia.

