Kế đó, cô lại khoác thử chiếc áo lông chồn lên người. Áo khá dày, Cố Hiểu Vũ tự ngắm nghía bản thân, cảm nhận rõ ràng khi mặc thứ này lên, dường như cả người toát ra hẳn vẻ sang trọng, quý phái.
Giường chiếu đã trải xong xuôi, hành lý cũng dọn dẹp qua loa đâu vào đấy. Cố Hiểu Vũ đẩy cửa phòng, định bụng sang rủ rỉ với chị gái thêm một lát. Nào ngờ cô phát hiện đèn bên phòng anh chị đã tắt ngấm.
Cô hơi bất ngờ, anh chị ngủ sớm thế sao? Hay là anh rể đi đường mệt quá rồi?
Nhưng ngay sau đó, cô lờ mờ nghe thấy những âm thanh khiến người ta phải đỏ mặt tía tai. Cố Hiểu Vũ ngượng chín mặt, vội vàng quay người chuồn thẳng về phòng.

